Đành rằng những giây phút giao tiếp đầu tiên rất quan trọng để gây ấn tượng tốt, nhưng nếu các cô gái có thể bỏ qua sự ngại ngùng này và cho chàng trai cơ hội cởi mở bản thân về sau thì có thể đó lại là một người phù hợp với mình đấy. (Như trong bài Chọn chồng tôi từng nói, ông nào nói trơn tru ngay từ đầu thì cần cảnh giác. Chương 01: Nếu không chết. Sinh Vật Lưỡi Mèo 20/07/2022. 0 35 Đọc trong 9 phút. Chỉ là đang háo hức về một cuộc hẹn không dễ gặp, và gặp một người không dễ để bày tỏ hết cảm xúc được kìm giấu bấy lâu nay trong lòng. rồi chỉ trong một giây đôi mắt ấy Một người bình thường sẽ cảm thấy rất đau khi bị ai đó chê mình. Anh nhà tôi không chịu được nên thường sẽ buồn. Buồn mấy ngày luôn đến khi mình phát hiện ra mới hiểu lý do. Sau đó, tôi không muốn anh xuất hiện nữa. Tôi cũng muốn có giây phút riêng tư của gia đình. Buổi sáng hôm ấy thấy em chợt khócRồi vội vàng lau thật nhanh nước mắtVẫn biết ta đã sai khi gặp nhauVì em đã có người yêu.Goodbye I'm fine xin đừng bận tâmĐừng buồn vì những gì ta đã cóAnh biết sẽ vẫn quan tâm nhiều lắmDù anh chẳng là ai.[ĐK:]Nghẹn ngào giây phút ta Anh tiếc chỉ là không thể gặp em sớm hơn, để đem gieo tình yêu vào lòng, để tổn thương mãi chẳng vây quanh. Mỗi một phút giây ta trải qua, cũng đều là trải nghiệm quý giá của cuộc sống, đừng vì chút đau khổ mà quên đi lời cảm ơn với cuộc sống tươi đẹp đang 11. Còn bày tỏ gì nữa, nếu gặp phải người mình thích thì cứ xông lên hôn người ta một cái. Nếu người đó cũng có ý với bạn, thì coi như cũng thành đôi. Còn nếu người ta đẩy ra, xem như bạn cũng được hôn một cái rồi! PjBmW. Đây là truyện do tôi và nhóm dịch VF làm. Tôi chỉ làm phần hai chương cuối và vĩ thanh. Cho nên văn phong sẽ khá là lẩu thập cẩm 🙂 Mong các bạn hãy tôn trọng bản quyền và không mang nó đi đâu khác nhé. Cuối cùng là rất chân thành cảm ơn vì đã ghé qua đọc Chương 1 Chương 11 Chương 21 Chương 2 Chương 12 Chương 22 Chương 3 Chương 13 Vĩ Thanh Chương 4 Chương 14 Chương 5 Chương 15 Chương 6 Chương 16 Chương 7 Chương 17 Chương 8 Chương 18 Chương 9 Chương 19 Chương 10 Chương 20 Bình luận về bài viết này Trackbacks 1 Comments 7 ban oi sao truyen nay ko doc tiep chuong 7 duoc vay. buon wa Bạn ơi truyện này drop rồi à??? Sao mình không đọc được chương 7 vậy bạn ? lam ntn de doc tiep chuong 7 vay ban ? ban edit tiep chuong 7 di gui vao mail cko mk dk k ? Truyen nay hay qua . Bạn ơi, nếu bạn drop truyện này rồi thì có thể cho mình xin về để edit tiếp được ko vậy? Pingback Phỉ Ngã Tư Tồn Saturn2302 Ngoan Phuong Trả lời Lưu ý Tất cả những tác phẩm trong này xin đừng mang đi khi chưa có sự đồng ý của tôi. Thơ và truyện tôi viết chỉ là theo sở thích, nên thiếu sót của tôi còn rất nhiều. Các bạn có quyền góp ý, nhưng xin đừng phán xét nó. Tôi chỉ viết truyện, chứ không viết văn Ok? Và còn nữa, yêu cầu các bạn nhận xét lịch sự *cười* Tôi không muốn thấy có bất kì war nào trong nhà của mình. Cảm ơn các bạn đã ghé qua. Những bút danh tôi từng hoặc đang dùng Fly, Đại Uyển, Phong Tín Tử Bút danh này đã chuyển lại cho một người. Nên giờ nếu các bạn muốn tìm truyện thì hãy cứ tìm bằng tên tác giả Fly hoặc Đại Uyển nhé, Thủy Vũ Bút danh này là tên gần thật của tôi ^^ Trang Edit Bài hát Truyện Nếu giây phút ấy ta không gặp nhau – Phỉ Ngã Tư Tồn Anh sẽ gặp em một cách trang nhã – Tâm Doanh Cốc [Hệ liệt] Kính – Thương Nguyệt Longfic Ngàn năm Nhân tình tháng sáu [Hoàn thành] Rất muốn rất muốn [Hoàn thành] Vượt qua năm tháng – Anh yêu em! [Hoàn thành] Short fic Tranh – Thơ Thơ Tranh Bài viết mới Kêu gọi ủng hộ = Thông báo [Thơ] Hoàng đế cô đơn Nhân tình tháng sáu [C3] Nhân tình tháng sáu [C2] Nhân tình tháng sáu [C1] Rất muốn rất muốn [C20] Rất muốn rất muốn [C19] Rất muốn rất muốn [C18] [Tranh] Hạ Đạt 1 Chuyên mục Edit 24 Bài hát 4 Truyện 20 Anh sẽ gặp em một cách trang nhã 9 Nếu giây phút ấy ta không gặp nhau 6 [Hệ liệt] Kính 4 Thơ 3 Tranh 4 Eno Hà Hà Vũ 1 Hạ Đạt April 1 Tangka 1 Y Xuy Ngũ Nguyệt 1 Truyện dài 38 Chúng ta hãy cùng quên nhau 11 Nhân tình tháng sáu 3 Những câu chuyện về em 4 Rất muốn rất muốn 20 Uncategorized 3 Bình luận mới nhất Blog Stats 124 364 hits Khách vãng lai Tháng Sáu 2023 H B T N S B C 1234 567891011 12131415161718 19202122232425 2627282930 Th4 Nước mưa táp vào ô cửa sổ pha lê, phát ra vài âm thanh nhỏ rung động. Để lại vệt nước hình bầu dục. Chưa đợi vệt nước này tan hết, lại có một vệt nước khác hình bầu dục chồng lên. Dường như càng lúc càng nhiều, càng lúc càng dày, từ trên cửa kính pha lê không ngừng trượt xuống. Bàn trang điểm của mẹ ngay cạnh cửa sổ. Tôi nghe nói mẹ rất thích mưa. Dung mạo của mẹ tôi không nhớ rõ, cũng chưa nhìn thấy ảnh chụp. Nhưng có rất nhiều trưởng bối đều nói rằng tôi lớn lên giống mẹ, vì chuyện đó nên tôi thường soi gương. Nói ra thì tôi cũng thuộc dạng xinh đẹp, nhưng mà, cũng chỉ dừng lại ở xinh đẹp, mà vẻ xinh đẹp này cũng là vì tôi có một người mẹ xinh đẹp. Mọi người đều nói mẹ không chỉ xinh đẹp mà còn mỹ lệ, quyến rũ. Bác Lôi khi nhắc tới mẹ của tôi đều nói "Nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc. Có hiểu không?"Tôi không nghĩ bác Lôi khoa trương quá, bởi vì tùy tiện hỏi mấy người chơi thân với gia đình tôi đều nói rằng "Phu nhân của Tam công tử? Mỹ nhân, đích thực là mỹ nhân..."Quên nói rõ, Tam công tử chính là cách người khác gọi cha tôi hồi trẻ. Cha tôi nổi tiếng là "Kỵ mã ỷ tà kiều, mãn lâu hồng tụ chiêu".*Trích trong 'Bồ Tát Man' kỳ 4, nghĩa là Cưỡi lên ngựa, tựa vào chiếc cầu nghiêng nghiêng, khắp các lầu những cánh tay áo hồng vẫy gọi.Cha đi tới đâu là người ta kinh sợ tới đó. Tôi cũng đã nghe qua rất nhiều câu chuyện, chỉ có điều chưa từng nghe ai nói quá nhiều về chuyện của cha và mẹ, ngay cả bản thân cha cũng không đề cập tới. Tôi không nghĩ là cha lại có thể lạnh nhạt, phản bội một mỹ nhân như mẹ được đâu. Người như cha tại sao lại không có một câu chuyện oanh liệt nào? Tôi không tin! Các bác đều nói tôi giống mẹ, nhưng tính cách thì lại giống cha. Tôi thừa nhận, tính tình của tôi táo bạo mạnh mẽ lại dễ tức giận, cực kỳ giống cái tính nôn nóng của cha. Mỗi lần nhắc đến mẹ, nếu cha không nổi trận lôi đình thì là xoay người bỏ đi, điều này càng khiến tôi chắc chắn rằng trong câu chuyện này có ẩn tình, hy vọng một ngày có thể giải được câu đố đó, tôi sẽ tìm kiếm, nhất định sẽ tìm hiểu. Tôi không tin lại không có câu trả lời minh bạch. Hoàng hôn có dấu hiệu sắp mưa triền miên, tôi ở trong thư phòng tìm sách. Ngồi trên bậc thang lật giở từng trang quyển sách cổ đóng chỉ. Vô tình mở một quyển, có một tờ giấy mỏng rơi xuống, giống như hồ điệp nhẹ nhàng bay lượn, đáp xuống mặt đất. Lúc đầu tôi còn tướng là thẻ kẹp sách, đến khi nhặt lên mới phát hiện ra là một tờ giấy cũ, mặt trên chỉ có vỏn vẹn mấy lời"Mục Lan. Thứ lỗi cho tôi không thể tới gặp cậu. Lần trước, sau khi chúng ta gặp nhau một lần, anh ấy lại nổi trận lôi đình, tình cảnh đó cực kỳ đáng sợ. Anh ấy không tin tôi, anh ấy nói sau này cũng sẽ không tiếp tục tin tôi, tôi thực sự rất tuyệt vọng."Nét chữ nắn nót, yếu đuối, tôi từ trước đến giờ chưa từng thấy qua. Tôi đứng ngẩn người tại chỗ, một lúc lâu sau mới lật quyển sách kia ra xem, đó là một quyển Tống Từ » kẹp một mảnh giấy sơ sài vô danh chỉ viết mấy dòng Cửu Trương Cơ » "Trang thứ tám, hồi văn biết là ai viết? Dệt thành một dải thê lương, đọc một lần, im lặng không nói lên lời, không đành lòng lại thêm suy nghĩ." Bên cạnh lời kết của bài từ là một hàng chữ nhỏ yếu ớt "Không kìm được lại suy nghĩ. Khi dung mạo tiểu thư phai tàn, quay đầu nhìn lại có được những gì?" Tôi chần chừ, chữ viết này không phải của bà nội, lại càng không phải của hai bà cô, vậy thì là của ai viết? Ai có thể ở trong thư phòng này viết thư? Chẳng lẽ là mẹ?Tôi giống cha ở điểm đã nói là làm, ngay lập tức muốn điều tra bắt đầu từ người tên Mục Lan này. Tôi gọi điện cho bác Lôi, bác vừa nghe thấy giọng tôi liền cười "Đại tiểu thư, lần này là chuyện gì đây? Không phải lại giống như lần trước, lại giúp cháu đi tìm người bạn học bị mất liên lạc chứ?"Tôi cười nói "Bác Lôi, lần này vẫn là làm phiền bác giúp cháu tìm một người."Bác Lôi khẽ thở dài "Là ai có gan lớn thế, dám không gặp mặt cháu? Để lão phu đi tìm hắn rồi mang về cho tiểu thư hỏi tội!"Tôi bị bác Lôi chọc cười "Bác Lôi, chỉ có điều lần này hơi phiền toái. Cháu chỉ biết người đó tên Mục Lan, cháu cũng không rõ là họ Mục tên Lan hay chỉ gọi là Mục Lan, cũng không biết bao nhiêu tuổi, không biết dung mạo cô ấy ra sao, còn sống hay chết cũng không biết. Bác Lôi, bác nhất định phải nghĩ ra cách tìm cô ấy."Bác Lôi không lên tiếng, yên lặng một lúc lâu rồi đột nhiên hỏi lại "Tại sao cháu lại phải tìm người đó? Cha cháu có biết không?"Tôi lập tức phát giác trong lời nói của bác có chút cảnh giác, chẳng lẽ bên trong có trở ngại gì, trở ngại đó là cha? Tôi hỏi "Người đó có quan hệ gì với cha cháu?"Bác Lôi trầm mặc một lúc lâu mới nói "Niếp Niếp, Mục Lan đã chết rồi, sớm đã chết rồi, trên chiếc xe ấy... Mục Lan cũng có mặt."*Niếp Niếp có nghĩa là bé con. Ở đây nhũ danh của Mộ Dung Tĩnh Ngôn là Niếp Niếp. Tôi ngây ngốc, kinh ngạc hỏi "Cô ấy đã ở trên chiếc xe đó... cùng mẹ cháu...?"Bác Lôi đáp "Đúng vậy, cô ấy là bạn thân của mẹ cháu, nên ngày trước thường giúp đỡ mẹ cháu."Manh mối duy nhất đã bị chặn đứt, tôi cũng không hiểu tại sao lại cúp điện thoại, chỉ kinh ngạc ngồi ngẩn người tại đó. Cô ấy đã chết rồi? Bị tai nạn cùng mẹ? Cô ấy là bạn thân của mẹ, ngày hôm đó trùng hợp ở cùng mẹ cho nên...Tôi thất thần ngồi đó rất lâu, vì vậy cha trở về lúc nào, trời tối lúc nào cũng không biết. Tới khi A Châu bảo tôi vào ăn cơm, tôi mới như tỉnh lại từ trong mộng, vội vàng xuống dưới lầu đến phòng ăn. Có mấy vị khách tới, có cả bác Lôi, bọn họ ngồi cùng cha trong phòng khách nói chuyện, mười phần náo nhiệt. Hôm nay cha đi duyệt binh, cho nên mặc một bộ quân phục. Khi cha mặc quân phục trông rất uy vũ, so với mặc đồ Tây còn tỏa sáng hơn. Cha hiện tại tất nhiên cũng không còn được trẻ như thời niên thiếu mà mang vẻ chững chạc nghiêm nghị, nhưng vẫn toát ra loại khí chất mắt cha luôn lãnh đạm như vậy, nói thẳng vào vấn đề chính "Vừa rồi bác Lôi có nói, con hỏi bác về Mục Lan." Cũng đã dự liệu trước việc mình sẽ nhanh chóng bị bán đứng, tôi liếc mắt nhìn bác Lôi một cái, bác chỉ nhìn tôi cười nhẹ một tiếng. Cố nghĩ ra một cái cớ, nhưng lại không thể tìm được, cuối cùng đành thản nhiên nhìn cha, nói "Con nghe người ta nói cô ấy là bạn tốt của mẹ, nên mới đi hỏi thăm một chút, ai ngờ bác Lôi lại nói cô ấy đã chết rồi."Cha dùng ánh mắt sắc bén nhìn tôi chằm chằm, khoảng mười giây đồng hồ, tôi ngay cả thở cũng không dám thở mạnh. Rốt cục, cha nói "Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng cứ có chút chuyện nhàm chán là lại tới tìm các bác làm phiền, bọn họ đều có chuyện đại sự phải làm, có nghe không?"Tôi "vâng" một tiếng, bác Lôi liền tranh thủ thời gian giải vây cho tôi "Tiên sinh, hay là tới Thanh Hồ ở cạnh phòng tôi xem, phải sửa chữa không ít đâu. Chỉ sợ phải nhanh chóng khởi công, đến mùa mưa là lại phiền toái."Cha nói "À, giao cho Tiểu Hứa làm đi. Chúng ta ăn cơm trước đã." Cha xoay người đi tới nhà ăn, tôi nhìn bác Lôi làm mặt quỷ. Bác liền mỉm cười "Mèo vừa đi, chuột đã muốn tạo phản?" Tôi nhướn nhướn lông mày, các bác bên cạnh đều im lặng nở nụ cười. Tôi đi theo bác Lôi tới nhà ăn, nhà bếp cũng bắt đầu mang đồ ăn lên. Lúc ăn cơm, cha và các bác ngồi nói chuyện của bọn họ, tôi chỉ cắm đầu ăn cơm của tôi. Hình như tâm tình của cha không tốt lắm, nhưng tôi quen rồi, cha quanh năm suốt tháng lúc nào cũng luôn mang vẻ mặt đó. Rất ít khi thấy cha cười, rất giống với ông nội ngày trước. Ông nội thì tính tình cũng nặng nề, gọi điện thoại, phát cáu, quát mắng người....Nhưng ông nội lại rất quý tôi. Ngay từ khi tôi còn quấn tã đã được gửi cho bà nội nuôi nấng, lớn lên ở biệt thự Song Kiều. Mỗi khi ông nội đập bàn mắng người, các chú các bác đều bế tôi vào trong thư phòng, ông nội thấy tôi sẽ liền nắm tay dẫn tôi tản bộ trong hoa viên, mang tôi đi ngắm hoa lan của lớn hơn một chút, tính tình ông nội càng lúc càng không tốt, nhưng mỗi lần thấy tôi ông vẫn cao hứng, dẹp mọi chuyện qua một bên, gọi người đi lấy sô cô la cho tôi ăn, bảo tôi đọc thơ cho ông nghe. Có đôi lúc ông cũng mang tôi ra ngoài chơi. Ngắm phong cảnh Thanh Hồ, cảnh biển bên biệt thự Phong Cảng, Thụy Tuệ, đều là ông dẫn tôi tới. Cách yêu thương của ông nội và bà nội không giống nhau. Bà nội thương tôi, muốn dạy dỗ tôi lễ nghi, mời thầy đến dạy tôi học đàn, học chữ. Còn cách ông thương tôi là yêu chiều, muốn cái gì, ông liền đáp ứng cái đó. Có một lần ông ngủ trưa, tôi len lén vào phòng, đứng lên ghế lấy chiếc bút lông trên bàn, rồi vẽ lên trán ông một chữ "Vương". Sau khi tỉnh dậy, ông liền nổi trận lôi đình, còn gọi người hầu phụ trách phòng đó tới quát mắng một lúc, sau đó bảo người đưa tôi tới thư phòng. Tôi đã nghĩ ông sẽ đánh tôi, nên lớn tiếng khóc, nào ngờ ông ngay cả trách mắng cũng không, ngược lại còn gọi người mang sô cô la tới dỗ. Lúc ấy tôi đang thay răng, bà nội không cho ăn đồ ngọt, nên tôi nín khóc ngay lập tức, bởi vì tôi biết, chỉ cần ông nội cho, thì ai cũng không dám ngăn cản, thậm chí là bà nội. Tôi nói "Làm ông nội thật tốt, ai cũng phải sợ ông, muốn làm cái gì thì làm cái đó."Ông nội cười lớn, ôm lấy tôi và hôn má, gọi tôi là "Con bé ngốc."Thế nhưng năm tôi sáu tuổi, ông nội lâm bệnh nặng. Bệnh của ông rất nặng, mọi người phải đưa ông đến bệnh viện, trong nhà loạn lên giống như tận thế. Bà nội và các bác đều khóc, mỗi ngày tôi được nhũ mẫu đưa vào phòng bệnh thăm ông nội. Chính ngay tại phòng bệnh của ông nội, lần đầu tiên sau khi hiểu chuyện, tôi nhìn thấy vừa gấp rút trở về từ nước ngoài, bà nội bảo tôi gọi 'cha'. Tôi giống như một cái hồ lô buồn bực không chịu mở miệng, cha nhìn tôi đánh giá, cau mày nói "Lớn lên chỉ cao thế này thôi sao?"Bà nội nói "Mới sáu tuổi, đương nhiên chỉ cao như vậy."Cha không thích tôi, từ lần gặp mặt này tôi đã biết. Sau khi ông nội qua đời, tôi được đưa về bên cạnh cha. Cha cũng không đi nước ngoài nữa, thế nhưng tôi vẫn rất ít khi gặp được cha, cha nhiều việc bề bộn, ngày nào cũng không về nhà, nếu có về thì tôi cũng không gặp được...Một năm sau, cha tôi tái hôn. Theo bản năng, tôi rất bất mãn với chuyện này. Tôi chơi xấu không đến tham gia hôn lễ. Cha vô cùng tức giận, lần đầu tiên đánh tôi, giữ chặt tôi trên gối, đánh vào mông tôi. Sau lần này bị đánh, tôi cùng người phụ nữ kia kết thù đến tận khi lớn. Tôi nghĩ ngay từ đầu bà ấy đã muốn lấy lòng tôi, mua cho tôi thật nhiều đồ chơi và quần áo mới. Tôi ném hết đồ chơi, quần áo ra ngoài cửa sổ, còn lén vào trong phòng của bà ấy, lấy kéo cắt nát hết tất cả sườn xám. Bà ấy tức giận nói với cha, kết quả là tôi lại bị đánh một trận nữa. Tôi còn nhớ rõ ràng tình huống lúc đó, tôi quỳ ở giữa phòng, một giọt nước mắt cũng không rơi xuống. Tôi ngẩng cao đầu, ưỡn lưng thẳng tắp, nắm chặt tay lại, mở mồm mắng chửi "Cô là phù thủy! Cô là hoàng hậu xấu xa! Mẹ của tôi ở trên trời sẽ nhìn cô! Cô sẽ bị sét đánh!"Bà ấy tức điên, sắc mặt của cha cũng thay đổi, từ đó về sau cha cũng hiếm khi quản việc tranh chấp giữa tôi và bà ấy. Mãi tới sau này khi hai người bọn họ càng ngày càng hay tranh chấp, trở mặt cãi nhau, cha cũng luôn luôn thiên vị tôi. Thế nhưng rốt cục thì cha tôi vẫn không thích tôi, mỗi lần nói chuyện với tôi chưa được ba câu liền nổi nóng. Giống như tối nay cũng vậy, tâm tình của cha không được tốt lắm, tôi giả bộ câm điếc không nói chen vào. Sau khi ăn cơm xong, cha và các bác ngồi trong phòng khách uống trà nói chuyện phiếm, bác Uông đột nhiên nhớ tới một chuyện, nói "Tiên sinh, hôm nay xảy ra một chuyện rất thú vị."Cha hỏi "Chuyện gì thú vị?"Bác nói "Hôm nay Hạm đội 2 có đưa lên một bản danh sách tấn hàm, bọn họ có xem qua, thấy bức ảnh của một người, giật nảy mình. Trùng hợp đúng lúc tôi đi ngang qua, bọn họ kéo tôi đến xem, tôi nhìn thấy cũng giật mình kêu lên, còn tưởng rằng họ đang đùa giỡn, đem ảnh của anh hồi trước nhét vào đó trêu chọc. Tôi theo anh từ lâu rồi nên chắc chắn, người trong ảnh quả thực nhìn giống hệt anh."Bác Lý cười nói "Lại giống đến thế à? Tôi có chút không tin."Bác Uông nói "Mấy người ai cũng nói như vậy, chỉ có một mình Kế Lai nói là không giống, cậu ta cầm bức ảnh nhìn hồi lâu mới nói 'Có điểm nào giống anh ấy đâu? Trái lại tôi nhìn ra có vẻ giống Mộ Dung Phong tiên sinh hơn.' Tất cả mọi người đồng loạt cười."Cha cũng cười, "Chỉ có Kế Lai là thích tranh cãi. Anh nói giống tôi, cậu ta tuyệt đối sẽ không tán đồng, nhất định chống đối anh. Thế thì chắc là thực sự rất giống, cậu ta không có cách nào để phủ nhận, đành phải nói là không giống tôi mà giống cha tôi, tôi có thể không giống cha tôi sao?"Các bác đều cười. Bác Trần nói "Trên đời này có rất nhiều sự trùng hợp ngẫu nhiên, lần trước chúng tôi cũng tra tư liệu, tìm ra tấm ảnh của một người, ai nhìn thấy cũng nói là giống tôi. Lão Hà còn nói 'Ôi! Lão Trần, nhanh chóng kiểm điểm lại các khoản nợ phong lưu hồi trước đi, hãy suy nghĩ cho kỹ xem có phải là anh quen biết mẹ của người ta hay không, nói không chừng anh không chỉ có một đứa con thôi đâu.' Sau đó còn bị cười nhạo ba bốn ngày bọn họ mới buông tha."Tâm tình của cha dần dần tốt lên, cha làm ra vẻ trầm ngâm, "A? Bây giờ chẳng phải tôi đây cũng nên ngẫm lại một chút sao, xem có phải là cũng quen biết với mẹ người ta hay không?"Các bác cười rộ lên, tôi cũng cúi đầu cười trộm. Bác Uông thuận miệng nói "Nếu như anh thực sự quen biết mẹ người ta, phải nói với tôi một tiếng nhé. Tôi muốn tranh vỗ mông thái tử gia trước. Hiện tại, cậu ta từ Trung úy được thăng lên Thượng úy, tôi muốn đi nói với họ 'Còn thăng lên Thượng úy cái gì? Đem danh sách lại đây, tôi điền tên cậu ta lên Thượng tướng luôn!' " Cha cười to, nói "Làm càn!"Bác Uông xoay người ôm công văn đưa cho cha "Hồ sơ của người đó tôi đều mang đến đây, để anh nhìn một cái."Bác cầm ra một tập hồ sơ, hai tay đưa cho cha "Anh nhìn thử xem, có phải là rất giống hay không?"Đôi mắt của cha viễn thị nhẹ, phải cầm ra xa chút mới có thể thấy rõ, tôi thừa cơ nhìn trộm một chút, đừng nói cha, ngay cả tôi cũng khẽ giật mình. Trong nhà có không ít ảnh chụp của cha thời thanh niên, nếu như để lẫn lộn trong đó, tôi dám cá ngay cả cô tư tôi liếc mắt cũng không phân biệt được. Người đó có đôi lông mày rậm giống cha như đúc, đôi mắt sâu sáng ngời, sống mũi thẳng tắp, đích thị là của người nhà Mộ Dung, thậm chí tôi là người hoàn toàn được di truyền ngoại hình của mẹ, nhưng cái mũi lại cao giống như cẩn thận nhìn, điểm khác biệt chỉ là môi của người đó và cha không giống nhau lắm, môi của cha rất mỏng. Nhìn thoáng qua thì người trong ảnh có vẻ rất thật thà. Khuôn mặt của cha chữ điền, anh ta cũng vậy, nhưng cằm nhọn hơn cha một chút, chẳng qua, anh ta quả thực là một thanh niên anh nhiên cha cũng lấy làm kinh ngạc, hồi lâu mới nói "Đúng là giống! Thực sự rất giống!" Cha cẩn thận đánh giá. "Tôi ở thời điểm trạc tuổi cậu ta, cũng trong quân đội, chỉ có điều là quân trang lúc đó là kiểu cũ, nếu như cậu ta mặc quân trang kiểu cũ kia vào, mới cực kỳ giống!"Bác Lôi cười nói "Khi anh ở trong quân đội thì có quân hàm cao hơn cậu ta, tôi nhớ lần cuối cùng tấn hàm là Chuẩn tướng."Cha hỏi "Cậu ta bao nhiêu tuổi?"Bác Uông trả lời "Hai mươi ba tuổi. Năm ngoái vừa trở về từ NavalWarCollege, Mỹ."Cha nói "Đám thanh niên bây giờ vượt trội thật, thời trước chúng ta đâu có thăng chức nhanh như vậy. Tôi cũng xem như là đi sai hướng, trong mười năm chỉ thăng sáu cấp, người khác không biết ít nhiều cũng có lời bàn tán." Vừa nói vừa tiện tay lật qua một tờ hồ sơ, chăm chú nhìn vào hàng chữ nhỏ trên đầu trang "Ồ, sinh ngày bảy tháng bảy..."Cha đóng hồ sơ lại trả cho bác Uông. Bác Uông vẫn còn nói đùa "Xong, xem ra không phải đùa rồi, tôi còn mong chờ không biết chừng anh thực sự quen biết mẹ người ta đấy."Cha thoáng nở nụ cười. Các bác cũng cười rộ lên, nói rất nhiều chuyện khiến cha vui vẻ. Tối nay tâm trạng của cha đặc biệt tốt, nghe họ nói đông nói tây, còn thi thoảng hỏi đôi lời. Họ nói chuyện với nhau rất lâu, mãi cho đến khi tôi buồn ngủ, họ mới cáo từ. Cha đứng lên tiễn họ, họ đồng loạt nói "Không dám." Cha dừng bước, nhìn họ nối đuôi nhau ra về. Tôi mệt mỏi, muốn nói chúc ngủ ngon với cha rồi lên lầu đi ngủ, đúng lúc này, cha gọi bác Lôi đang đi cuối cùng lại "Thiếu Công, tôi có chuyện muốn nói với anh."Tôi nghe cha gọi bác Lôi như thế thì cảm thấy buồn cười. Bác Lôi xuất thân là nhân viên cần vụ của cha, cho nên cha quen gọi tên bác, hiện tại bác Lôi đã quyền cao chức trọng, thế nhưng cha chỉ gọi tên của bác, cơ thể bác cũng theo phản xạ có điều kiện mà tự nhiên đứng lại "Vâng."Giọng điệu khúm núm này y như một nhân viên cần vụ, tôi càng cảm thấy buồn cười hơn. Giống như bị ma xui quỷ khiến, tôi ở lại sau góc tường, muốn đợi sau khi họ nói chuyện xong sẽ nói chúc ngủ ngon với lại trầm mặc lúc lâu. Trong lòng tôi cảm thấy kỳ lạ, không phải cha có chuyện muốn nói với bác Lôi sao?Nhưng bác Lôi mở miệng trước, tuy rằng tiếng nói của bác rất nhỏ, thế nhưng tôi vẫn nghe thấy "Tiên sinh, trùng hợp như vậy... làm sao ngày sinh đúng vào ngày bảy tháng bảy?" Thật đẹp biết mấy khi mới yêu nhau. Càng yêu lâu mới biết thương đau. Càng yêu sâu mắt đẫm hoen sầu. Rồi thời gian sẽ phai màu. Tình yêu mong manh như cánh hoa tàn rơi chóng vánh như lá thu vàng. Trách ai phũ phàng, lỡ câu bẽ bàng để ta vội vàng đánh mất. Lặng im trong cay đắng, dằn vặt trong xót xa. Còn đâu tuổi thanh xuân, xin trả lại ngày hôm qua. Nếu trong giây phút ấy, ta không tìm thấy nhau. Nếu không trao lời yêu, thì giờ đây không đau đớn nhiều. Nếu trong giây phút ấy, ta chỉ là thoáng qua. Ước sao ta không gặp nhau, thì em sẽ hạnh phúc thế nào! Dẫu biết không thể quay lại. Dẫu biết đánh mất tương lai. Tiếc mãi năm tháng bên nhau. Chẳng thể quay lưng bỏ lại phía sau. Tim tôi đập thình thịch. Bác Lôi đang nói cái gì? Một câu nói không đầu không đuôi này, rốt cuộc là có ý gì?Cha vẫn không lên tiếng. Bác Lôi nói "Nếu không hay là tôi gọi người đi thăm dò một chút?"Nhịp tim của tôi giống như bồn chồn. Bọn họ đang nói cái gì?Cha cuối cùng cũng nói "Đứa bé kia... Không phải đã chết năm ba tuổi rồi sao?"Bác Lôi nói "Đúng thế. Là tôi tự mình canh ở bên cạnh, nhìn cậu ấy..."Trong tai của tôi vang ong ong, giống như máy bay không quân đáp xuống, tiếng vang gào thét làm trước mắt tôi hoa lên. Buốt lạnh len lỏi qua kẽ hở hàm răng. Trời! Tôi rốt cuộc vừa nghe thấy cái gì? Một bí mật! Là một bí mật long trời lở đất, một bí mật chôn giấu nhiều cố ép bản thân trấn định, thế nhưng đã bỏ lỡ mấy câu nói nghe không rõ, chỉ nghe được Bác Lôi không ngừng đáp lại mấy từ "Vâng", "Là..."Cố hết sức định thần lại, nghe thấy cha nhẹ giọng thở dài, cha nói "Thật sự rất giống, nhất là cái cằm thon nhỏ đó, giống y như mẹ của nó..."Tôi dùng sức tự cắn vào bàn tay của mình, ngăn cản tiếng thở dốc. Cha thật sự có một "người quen biết cũ"! Trời! Người thượng uý sĩ quan trẻ tuổi anh tuấn kia thực sự có thể là con trai của cha. Bác Lôi nói "Anh yên tâm, tôi lập tức phái người đi thăm dò."Thanh âm của cha đau đớn "Năm ấy mẹ của nó..."Trời!Người cố nhân đó của cha là ai?Hết tiếng sấm rền này lại đến tiếng khác đổ xuống đầu tôi. Đầu váng mắt hoa, tôi bị bí mật này doạ cho kinh hãi. Bác Lôi đang khuyên cha "Anh đừng nghĩ nhiều. Tôi đi thăm dò."Bác Lôi cáo từ đi ra, tôi rón rén đi về phía cầu thang, một mạch phi nước đại về phòng, ngã xuống giường. Trời! Làm sao lại có một bí mật như thế này? Làm sao lại có một người như vậy?Tôi không biết bản thân ngủ thiếp đi từ lúc nào, trằn trọc một đêm, là một đêm ác mộng. Người tôi đầy mồ hôi lạnh, mồ hôi thấm ra làm áo ngủ ẩm ướt. Lúc từ trong cơn ác mộng tỉnh lại, trời đã sáng rồi. Tôi rời giường đi tắm rửa. Nước nóng ấm bao phủ lên người, lên mặt, làm tôi thanh tỉnh, làm tôi kiên định. Tôi tự nói với chính mình "Tôi muốn đi làm chút gì đó. Nhất định phải đi làm chút gì đó! Bọn họ đi điều tra, tôi cũng muốn đi truy tìm chân tướng! Tôi muốn biết chân tướng sự tình!"Tôi nói được thì làm được. Tắm rửa xong xuôi, đổi một bộ quần áo để đi ra ngoài, nói với chủ nhiệm Lương là muốn đến chơi nhà ông Mục, chú không hề nghi ngờ chút nào, phái xe cùng người đưa tôi đi ra ngoài. Cháu trai của ông Mục, Mục Thích Dương là bạn chơi với tôi từ nhỏ, cũng là người có nhiều biện pháp giúp tôi, gặp được anh, liền lặng lẽ nói "Em muốn đến Phủ Hà chơi."Anh nói "Được, anh đi cùng em." Tôi âm thầm chỉ chỉ đám người hầu đứng cách đó không xa, nhỏ giọng thì thầm "Em không muốn mang theo cái đuôi." Anh cười. Loại việc như thế này hai chúng tôi cũng đã từng làm mấy lần, cắt đuôi được đám người hầu chuồn đi ăn khuya. Anh là cháu trai của bác Lôi, mà bác Lôi lại là người quản lý trực tiếp phòng cần vụ, lại cộng thêm cha cũng rất thích Mục Thích Dương, cho nên người hầu luôn luôn thay chúng tôi đảm đương lo liệu, chỉ cần chúng tôi không quá giới hạn, bọn họ liền mắt nhắm mắt mở coi như không nói "Anh có cách."Anh ấy thật sự có biện pháp, đi nói cho đám người hầu là chúng tôi muốn đi lên phòng của anh ở lầu hai đánh cờ, sau đó lôi kéo tôi đi lên lầu, phân phó người hầu nên ứng phó thế nào nếu đám người hầu phía sau hỏi đến. Tiếp đó chúng tôi từ cầu thang nhỏ dành cho gia nhân chạy xuống, lại chạy qua vườn hoa đến ga-ra, anh tự mình khởi động ô tô, thần không biết quỷ không hay mang theo tôi chuồn ra khỏi cổng lớn Mục gia. Không khí tự do vạn tuế! Tôi thật sự muốn kêu một tiếng sảng khoái. Chúng tôi theo con đường lớn phóng thẳng xuống dưới, một đường đi thẳng không gặp trở ngại. Hơn hai giờ đã đến được Phủ Hà. Anh đang muốn lái xe vào nội thành, tôi nói "Em muốn đi Vạn Sơn." Anh ngơ ngác một chút, nói "Đi Vạn Sơn? Vậy thì muộn lắm, anh sợ trong hôm nay không kịp quay về."Tôi nói "Em nhất định phải đi Vạn Sơn!"Anh nói "Không được. Hôm nay không quay về anh sẽ bị ông anh mắng chết."Tôi nói "Nếu như anh không chịu đưa em đi, cả đời này em không thèm để ý đến anh nữa! Em nói được thì làm được!"Anh thở dài, tôi biết anh sẽ đáp ứng. Quả nhiên, anh uể oải nói "Được lắm, xem như em lợi hại."Chúng tôi lại theo đường lớn cái tiếp tục đi, rốt cục đến Vạn Sơn. Anh hỏi tôi "Em muốn đi chỗ nào ở Vạn Sơn?"Tôi đáp "Căn cứ Hạm đội 2."Anh giật mình kêu lên, nghiêng đầu lại nhìn tôi, "Em đến đó làm gì?""Anh đừng quản em!"Anh nói "Em không thể vào được căn cứ. Đó là khu vực cấm của quân sự, người không phận sự miễn vào."Tôi lấy ra từ trong túi một giấy thông hành đặc biệt, giơ lên, "Có cái này em có thể đi vào cả biệt thự Song Kiều, chẳng lẽ mức độ an toàn ở chỗ này còn hơn cả Song Kiều?"Anh trừng mắt tôi, giống nhìn một con quái vật, cuối cùng nói "Em đúng là rảnh rỗi không có việc gì làm" Sau đó anh liền quay đầu xe, tôi gấp đến độ kêu to "Anh làm cái quái gì thế?"Anh nói "Đưa em về Ô Trì! Anh nhìn em chắc chắn là phát sốt rồi, đầu óc không tỉnh táo không biết mình đang làm cái gì!"Tôi gằn từng chữ "Em không có ốm, em cũng biết rõ em đang làm cái gì. Anh không giúp em, vậy anh trở về một mình cũng được."Anh khịt mũi tỏ vẻ coi thường, "Một mình em chạy đến căn cứ quân sự làm cái gì? Anh mà không lập tức áp giải em về, thì anh mới là đầu óc có vấn đề."Tôi nói "Bây giờ anh mà áp giải em về, đời này em không bao giờ để mắt đến anh!"Anh nhìn tôi đánh giá, chắc là xem xem lời nói của tôi kiên định bao nhiêu. Tôi tỏ vẻ đe dọa nhìn, anh cuối cùng cũng đầu hàng, nói thầm "Ông anh chưa chắc đã lột da anh...Nhưng... còn có cậu anh nữa. Trời ạ!"Tôi nói "Em sẽ nói giúp anh."Anh liếc xéo tôi một cái, "Hừ" một tiếng, nghĩ một đằng nói một nẻo "Vậy tôi cảm ơn trước."Chúng tôi lại một lần nữa quay đầu xe, vì không biết đường nên đành vừa đi vừa hỏi, mãi tận lúc trời sắp tối mới đến ngoài trụ sở. Hoàng hôn bên trong quân cảng thật đẹp. Nhìn qua hàng rào lưới sắt thấy đầy trời đều là hoa hồng màu ráng chiều, càng gần chân trời càng dày đặc. Ở nơi biển và trời giao thoa ngưng đọng thành màu đỏ thẫm, đất mơ hồ hiện lên màu tím, nước biển cũng màu lam ngả sang tím, đường vòng cung của sóng biển đều đều, mỹ lệ. Trăng non phía đó như mang cả vịnh biển ở bên trong, quân hạm lẳng lặng cập cảng, chiếc này nối tiếp chiếc khác, giống một đám trẻ con ngủ say. Mục Thích Dương thương lượng với binh lính ở trạm gác. Anh luôn luôn có biện pháp, tôi biết. Anh xuất ra giấy thông hành của hai đứa, trạm gác cho đi qua. Anh lái xe tiến vào căn cứ, quay sang hỏi "Bây giờ em nói cho anh biết em cuối cùng muốn làm cái gì đi."Tôi nói "Em xuống xe, anh quay về."Anh một chân đạp phanh xe, nếu không phải đã thắt dây an toàn, đầu của tôi nhất định sẽ đập vào trần xe bên trên. Tôi nhìn anh chằm chằm, "Anh lái xe kiểu gì thế?" Anh nói "Em đúng là điên rồi! Anh ném em ở nơi này một mình rồi trở về, vậy anh cũng điên luôn rồi."Tôi bĩu môi, "Lát nữa em phải làm một việc không để ai biết." Anh nói "Nếu như em muốn một mình ở lại, anh thề, anh lập tức kéo cũng phải đem em kéo về! Coi như em ngay cả kiếp sau đều không để ý anh nữa, anh cũng phải xách em về Ô Trì!"Cho tới bây giờ, tôi chưa từng thấy qua khẩu khí của anh lớn đến vậy, ngây ngốc một chút, nói "Được rồi. Em muốn đi tìm người. Anh muốn đi theo thì theo đi." Anh hỏi "Muốn tìm người nào?" Tôi buồn rầu nói "Khó khăn ở chỗ này, em cũng không biết."Anh lại nhìn tôi giống như quái vật, chậm rãi nói "Người ta nói con gái mười tám tuổi thay đổi, ngày càng xinh đẹp, em thì càng thêm kỳ quặc."Tôi hung tợn trừng mắt liếc anh một cái, nói "Em không biết danh xưng của người kia, thế nhưng là em biết anh ấy năm nay hai mươi ba tuổi, là thượng úy sĩ quan, sinh nhật là ngày bảy tháng bảy, dáng dấp..." Tôi nuốt xuống một ngụm nước miếng, "Dáng dấp nhìn rất đẹp!""Đẹp mắt?" Anh như có điều suy nghĩ, "Em gặp qua hắn rồi?""Không có." Tôi thẳng thắn, "Em chỉ thấy hình anh ấy ở chỗ cha."Anh rơi vào trầm tư, một lát sau, đột nhiên bỗng dưng như tỉnh ngộ "À! Anh biết rồi. Em thấy hình của hắn vừa thấy đã yêu, cho nên chạy tới muốn gặp hắn một chút đúng không!" Anh tự cho là đúng, kết luận "Đúng là con bé ngây thơ." Tôi nhìn anh mắt trợn trắng, nói "Vâng! Anh thật sự thông minh, cái này mà cũng đoán được!" Tôi cố ý trào phúng "Nhưng mà lần này anh đoán sai rồi. Bức hình này là cha em lấy cho em nhìn để ra mắt!"Anh cười ha ha, "Ra mắt? Em đi ra mắt? Em năm nay mới bao nhiêu tuổi? Nha đầu, nói láo thì cũng phải hợp lý mới có thể lừa người ta được." Tôi nói năng hùng hồn đầy lý lẽ "Có gì không hợp lý? Cô cả em mười chín tuổi xuất giá, cô tư mười tám tuổi. Bà nội em gả cho ông em lúc đấy còn trẻ hơn, chỉ có mười bảy tuổi. Nhà chúng em con gái đều kết hôn sớm. Em năm nay cũng mười bảy, sao cha em không thể tìm hôn phu để em ra mắt?"Anh không còn lời nào để nói, qua nửa ngày mới hỏi "Tên thượng uý kia... đẹp trai lắm à?"Tôi ngẩng cao đầu lên, nói "Đó là đương nhiên, so với mấy người em thấy qua đều đẹp hơn." Anh xem thường nói "Tình nhân trong mắt hoá Tây Thi!" Tôi nói "Thì cứ coi như anh nói đúng đi." Tôi đẩy cửa xuống xe, anh vội vàng chạy theo. Gió biển thật lớn, thổi đến làm tóc của tôi bay loạn. Tôi cắn môi, nói "Thế nhưng làm sao tìm được một người không tên không họ?"Anh lại dùng ánh mắt liếc xéo kia nhìn tôi, nói "Cầu xin anh, cầu xin anh thì anh sẽ nghĩ biện pháp đi tìm người trong lòng của em."Tôi sảng khoái nói "Được, em cầu xin anh." Anh không nghĩ tôi lại chịu nói luôn như vậy, ngơ ngác một chút mới nói "Cho anh chút thời gian nghĩ cách." Tôi cố ý châm chọc khiêu khích, "Tự cho là đúng. Ha ha! Lần này không có cách nào đâu!" Anh bị chọc giận, "Ai nói anh không có cách nào!"Anh nói có cách là thật sự có cách, đánh mấy cuộc điện thoại, sau đó liền nói với tôi "Đi thôi! Hạm đội 2 chỉ có một người sinh ngày bảy tháng bảy, tên hắn là Trác Chính, ở Nhân Khu, khu D phòng 207."Tôi vui vẻ nhảy cẫng, nói "Mục Thích Dương, anh đúng là một người tốt!" Anh nhún vai, nhìn bốn phía "Nhân Khu... Hẳn là ở bên kia..."Chúng tôi tìm được Nhân Khu, tìm được khu D, lên lầu hai. Chúng tôi đứng ở cửa phòng 207. Trong ngực tôi tim nhảy loạn xạ, hô hấp dồn dập, tôi bắt lấy tay Mục Thích Dương, có chút lo lắng. Anh nhìn tôi cười, "Sợ cái gì? Hắn không phải dáng dấp nhìn rất được sao?" Tôi trừng anh, thế nhưng là cảm xúc bất tri bất giác buông lỏng. Tôi nói "Anh giúp em gõ cửa được không?"Anh lại nhún nhún vai, nhấc tay gõ cửa. Không có người mở cửa, anh lại gõ tiếp, vẫn không có ai đáp cực kỳ thất vọng, cũng giơ tay đập vài cái lên cửa. Sát vách cửa lại mở, một vị sĩ quan trẻ tuổi thò đầu ra, "Các người tìm Trác Chính?" Tôi hỏi "Anh ấy không ở đây sao?" Hắn nói "Cậu ta vừa mới đi ra ngoài rồi." Tôi thất vọng hỏi "Anh ấy đi chỗ nào rồi?" Hắn quan sát chúng tôi một chút, hỏi "Hai người là...."Mục Thích Dương lấy ra thẻ chứng minh công tác, gặp ánh sáng loé lên một cái, "Văn phòng biệt thự Song Kiều." Sĩ quan kia kinh ngạc hỏi "Trác Chính đã xảy ra chuyện gì sao?" Mục Thích Dương nói "Không có, chỉ là một chút việc công sự tìm cậu ta nói chuyện." Anh nhìn tôi một chút, cố ý nói "Thế nhưng là chuyện tốt."Sĩ quan kia không chút do dự nói "Vừa rồi nhận được điện thoại, gọi cậu ta đi gặp tư lệnh trưởng quan." Chúng tôi nói cảm ơn rồi đi xuống lầu. Đứng ở dưới lầu, Mục Thích Dương nhìn tôi hỏi "Chúng ta ở đây đợi hắn hay là đi tìm hắn? Theo anh, tốt nhất mau trở về, không thì không về kịp Ô Trì trong hôm nay đâu." Tôi không chút do dự nói "Đương nhiên muốn chờ. Em nhất định muốn gặp anh ấy một lần."Anh nói "Anh và em có giao tình mười mấy năm, thế nhưng anh càng ngày càng không hiểu nổi em, rồi một ngày nào đó em lại biến thành một con tiểu yêu quái!"Tôi lười giải thích, cũng không muốn giải thích với anh. Chúng tôi ngồi trên xe chờ. Sắc trời dần dần tối, chân trời ráng chiều dần dần hoà thành màu đen nhung tơ, từng vì sao hiện lên con mắt tinh nghịch. Điện thoại của Mục Thích Dương trên xe vang lên, là người hầu gọi tới, bọn họ hoảng hốt sợ hãi, "Mục tiên sinh, cậu với tiểu thư ở cùng một chỗ phải không?"Anh nhìn tôi một chút, nói "Tôi đương nhiên ở cùng em ấy." Đám người hầu giống như là thở dài một hơi, thế nhưng bọn họ vẫn vô cùng bất an hỏi, "Hai người bây giờ đang ở đâu?" Mục Thích Dương cười ha hả, nói "Bây giờ các người mới phát hiện làm mất tiểu thư à? Cẩn thận chủ nhiệm Lương trừ tiền lương của các người đấy." Đám người hầu càng thở dài một hơi, cho là chúng tôi trốn đi để đùa giỡn với họ, thế là nói "Mục tiên sinh, đừng dọa chúng tôi, tiểu thư nên trở về nhà." Tôi giành lấy điện thoại, nói với họ "Tới tìm tôi đi, tìm được tôi sẽ về nhà ngay." Không chờ bọn họ nói gì, liền cúp điện Thích Dương nói "Anh cùng bọn họ đều sẽ bị em hại chết."Tôi biết. Nếu như nửa đêm đám người hầu còn tìm không thấy chúng tôi, thiên hạ nhất định đại loạn. Kỳ thật trong lòng tôi cũng sợ cực độ, loạn xạ an ủi "Không có gì, cùng lắm bác Lôi chửi mắng anh, cha em chửi mắng em là xong." Anh nói "Anh không có đủ lạc quan như vậy, anh thấy... anh nửa cái mạng cũng mất."Tôi nói lung tung "Có em chôn cùng. Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu." Anh cười ha hả, đánh giá tôi, châm chọc nói "Chết dưới hoa mẫu đơn ngược lại thì có, anh thấy em cùng lắm chỉ có thể chôn dưới cây cỏ đuôi chó!" Tôi lườm anh một cái, "Anh cũng chỉ chôn được dưới cỏ đuôi chó!" Chúng tôi cãi lộn, nhưng thật ra là an ủi lẫn nhau. Trời dần dần tối đen, thế nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng Trác Chính. Tôi phát bực, Mục Thích Dương nhìn thấu tâm tư của tôi, anh cũng muốn nhanh chóng thỏa mãn ý nguyện của tôi rồi còn về Ô Trì, thế là hỏi "Muốn đi tìm hắn không?" Tôi hỏi "Làm sao tìm được?" Mục Thích Dương nói "Chúng ta trực tiếp đi gặp Phạm Tư lệnh, nói không chừng Trác Chính ở nơi đó, dù cho không ở đấy, nhờ ông ta ra mặt nhất định có thể lập tức tìm được."Tôi kêu lên, "Không được! Nói không chừng Phạm tư lệnh gặp qua em rồi, mà còn, ông ta nhất định biết anh. Nếu như ông ta biết em vụиɠ ŧяộʍ chạy đến đây, nhất định sẽ áp giải hai chúng ta trở về." Mục Thích Dương nói "Ông ta với anh không quan hệ nhiều lắm, về phần em, ông ta nhất định gặp em không quá hai lần, chúng ta đi tìm, ông ta chưa chắc có thể nhận ra em. Thừa dịp hiện tại đám người hầu còn chưa chiếu cáo cho cả thiên hạ biết, chúng ta tốc chiến tốc thắng."Chờ đợi thế này cũng không phải cách, tôi đồng ý. Chúng tôi vừa mới đi lên bậc thang, liền gặp ngay một vị sĩ quan trẻ tuổi, Mục Thích Dương liếc nhìn quân hàm của anh ta, bật thốt lên gọi một tiếng "Trác Chính." Người kia quả nhiên quay đầu, nghi hoặc nhìn hai chúng tôi. Nhịp tim của tôi vừa nhanh vừa vội. Con mắt quá quen thuộc! Đôi mắt của cha! Mặc dù ánh mắt khác biệt, mặc dù tuổi tác khác biệt, thế nhưng quả thực quá giống. Mục Thích Dương cũng ngây ngốc một chút, anh phản ứng rất nhanh liền hỏi "Xin hỏi cậu là Trác Chính à?" Người kia nhướng nhướng mày. Trời ạ! Cái biểu cảm tỏ vẻ nghi ngờ này cũng giống cha như đúc. Tôi hít vào một ngụm khí lạnh, nghe được anh ấy nói "Là tôi." Mục Thích Dương lại lấy ra thẻ chứng minh công tác, "Chúng tôi muốn cùng cậu nói chuyện."Anh ấy liếc một chút, nói "Có việc công gì phải giải quyết sao?" Mục Thích Dương lại bắt đầu hoài nghi, nói "Trác tiên sinh, tôi cảm thấy cậu rất quen mắt, trước kia chúng ta gặp nhau rồi sao?" Trác Chính cười lên, "Rất nhiều người đều nói tôi quen mắt, tôi nghĩ do tôi có gương mặt khá đại chúng."Gương mặt đại chúng? Không! Căn bản không phải! Ảnh chụp của cha có ở khắp nơi, mọi người đương nhiên cảm thấy anh nhìn quen mắt. Mục Thích Dương lắc đầu, "Không đúng! Tôi nhất định là từng gặp cậu rồi." Tôi muốn ngăn cản anh nghĩ tiếp, nhưng tìm không ra từ nào để chặn miệng anh. Trong đầu tôi rối bời, bộ não muốn đình công. Trác Chính cũng đang quan sát tôi, ánh mắt của anh ấy cũng có chút nghi hoặc, anh ấy hỏi "Tiểu thư, họ gì?"Tôi loạn xạ đáp "Tôi họ Mục." Mục Thích Dương đang mỉm cười, tôi trừng mắt liếc anh một cái, lại để anh chiếm chút lợi thế. Cũng không có cách nào khác. Trác Chính nhẹ nhàng ho khan một tiếng, hỏi "Hai vị có việc công gì cần giải quyết?" Mục Thích Dương nhìn qua tôi. Tôi cứng họng, không biết muốn nói cùng, hỏi "Trác tiên sinh, anh... Cha mẹ anh làm gì?" Mục Thích Dương cùng Trác Chính hai người đều kinh ngạc nhìn tôi, tôi biết tôi giống như đang điều tra lý lịch. Thế nhưng...làm như thế nào điều tra chứ? Trác Chính mặc dù không hiểu, nhưng vẫn trả lời "Tôi là cô nhi, mẹ nuôi là giáo viên tiểu học."Cô nhi? Tôi bị làm cho hồ đồ, "Họ gốc của anh là họ Trác sao?" Anh nói "Đó là họ của mẹ nuôi." Tôi nhìn cái gương mặt giống hệt cha của anh ấy, đột nhiên lại sợ run cả người. Tôi nói "Cảm ơn anh." Lại nói với Mục Thích Dương "Chúng ta đi thôi."Sự thay đổi của tôi khiến Mục Thích Dương khó hiểu, tôi nghĩ anh nhất định lại đang mắng tôi trong bụng là tiểu quái vật. Trác Chính cũng khó hiểu, đại khái từ trước tới nay chưa từng gặp qua loại việc công thế này. Anh hỏi Mục Thích Dương "Anh còn có chuyện gì sao?" Mục Thích Dương còn đang suy nghĩ, nghe thấy Trác Chính hỏi, bật thốt lên đáp "Không có." Rút lui một bước, giờ mới kịp phản ứng. Sắc mặt của anh giống gặp quỷ, chắc là bị hù dọa, chăm chú nhìn Trác Chính, Trác Chính cũng chăm chú nhìn anh. Tôi tranh thủ thời gian kéo anh, "Chúng ta đi thôi."Tôi kéo Mục Thích Dương, nhanh chóng cáo từ, mãi cho đến khi lên xe, anh vẫn không hiểu gì, "Thật là kỳ quái! Anh làm sao thế này nhỉ? Như thấy quỷ vậy! Chỗ này cũng không phải văn phòng, hắn cũng không phải tiên sinh..." Anh đột nhiên lập tức nhảy dựng lên, "Trời!" Anh trố mắt nhìn tôi, tôi cũng nhìn mặt của anh xanh xám. Anh cuối cùng cũng hiểu ra vì sao lại thấy Trác Chính quen mắt. Tôi biết là anh đã nghĩ đến rồi. Quả nhiên, anh tự lẩm bẩm "Bảo sao... bảo sao anh mới gặp hắn lần đầu mà tim đập loạn xạ, hắn chau mày anh liền chột dạ, hắn vừa hỏi là anh lại..." Anh vẫn không dám tin nhìn tôi "Anh vậy mà..." Nói thật, vừa mới nhìn thấy Trác Chính cau mày, tôi cũng nhảy dựng. Anh ta nghiêm mặt, quá giống hỏi tôi "Đây chính đẹp trai mà em nói ấy hả? Đẹp mắt?"Tôi nhẹ nhàng gật đầu. Anh thở dài một hơi, nói "Đúng là thái quá!" Lập tức, anh lại nghĩ đến "Em đến tìm hắn làm cái gì?" Anh thực sự quá thông minh, lập tức đoán đúng, sắc mặt của thay đổi "Hắn... Hắn..."Tôi biết anh bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên nhìn thấy anh cứng họng như thế. Nhà chúng tôi giao hảo nhiều năm, gia thế có tiếng, có phong độ, có kiến thức, anh còn được mệnh danh cái gì mà đứng đầu "Ô Trì Tứ công tử", nhà bọn họ cũng là có tiếng khí chất, tự cao vì thế gia, thường nói "Thái Sơn sụp đổ trước mắt, mặt cũng không biến sắc", thế mà bây giờ nhìn anh ngốc đến bộ dạng này. Anh hít vào một ngụm khí lạnh, nói "Bé con, lần này em thật sự sẽ hại chết anh." Liên lụy tới chuyện riêng trong nhà tôi là cực kỳ không khôn ngoan. Đương nhiên anh lại nghĩ đến cha tôi, thở một hơi thật biện bạch "Em muốn một mình đến tìm anh ta, là anh cứ muốn đi theo đấy chứ."Anh không nói lời nào, tôi nghĩ anh đang tức giận, có chút sợ hãi nói "Xin lỗi." Anh lắc đầu một cái, thế là đã giống như lúc bình thường, không có chút hoang mang. Anh sờ sờ tóc tôi, nói "Được rồi, dù sao đã tới rồi. Chúng ta phải thương lượng chút, làm thế nào để giấu giếm?"

nếu giây phút ấy ta không gặp nhau