Read15. Tiểu Ngư, em nuôi chị cả đời được không? (2), stories Nhặt Được Cục Nợ - Đại Ngu Hải Đường of _HTNL_ daily updated chapters Chị Gấu Xuyên Không Có Được Sức Mạnh Bá Đạo | Review Phim Anime Hay. 1.0K Lượt xem 18/01/2022. Monster Anime. 0 Người theo dõi · 210 Videos. Truyện Chị Đại Xuyên Không!!! - Chương 3. Dương Chi đang định phản bác lại, nói gì đó, thì Hàn Lạc Thần đột nhiên xuất hiện, thu hút mọi ánh mắt List ngôn tình xuyên không hay đã hoàn thành năm 2020. 1. Vợ boss là công chúa. Tác giả: Hoa Nhị Bảo. Thể loại: truyện xuyên không hoàn, phản xuyên không, hiện đại, tổng tài, sủng, HE. Vote: 1010 votes. Review truyện xuyên không hoàn Vợ Boss Là Công Chúa. [Phim Khoa Học Viễn Tưởng Thời Đại Khủng Long Full Thuyết Minh YouTube 4216 phim viễn tưởng, phim chiến tranh, phim khoa học viên tưởng, phim khoa học viễn tưởng hay, phim vien tuong, phim vien tuong hay nhat, phim vien tuong moi… Xuyên Không, Xuyên Việt là thể loại nhân vật chính vì một lý do nào đó mà bị đưa đến sinh sống ở một không gian hay một khoảng thời gian khác. Nhân vật chính có thể trực tiếp xuyên qua bằng thân xác mình hoặc sống lại bằng thân xác người khác. yPTd. Thấm thoát cũng đã hết một tháng cuối cùng thời kì cấm túc của Hiền phi, một tháng này đối với Dương Chi và Hiền Phúc cung là một sự thay đổi đến đáng sợ. Dương Chi nàng có thể nói đây là quãng thời gian kinh khủng nhất. Từ một đại thiên kim ở biệt thự, đi moto, điều kiện sống không gì là không có, còn ở đây? Nhìn xem nhìn xem, đúng là có thừa kẻ hầu người hạ, đá quý châu báu đương nhiên càng không thiếu, nhưng cuối cùng vẫn chỉ được sử dụng trong phạm vi hậu cung, thì có gì là thú vị chứ? Lại còn một chuyện, à không, rất nhiều chuyện, làm một người hiện đại như nàng tiếp nhận không kịp, bị sốc văn hóa đến trầm trọng. Nhưng cũng thật may, một người thông minh như Mặc Dương Chi chị đại tuyệt đối không thể làm khó, chỉ trong vòng một tháng, mọi thế cục có thể nói nàng đã nắm trong lòng bàn tay. Phí Oanh và các hạ nhân trong Hiền Phúc cung cũng đã quen với việc nàng thay đổi thành con người khác. Nàng lại rất biết dùng tiền! Chỉ cần đặt chân tới Hiền Phúc cung, ngay từ ngoài sân, ánh nắng chiếu vào những tấm giấy bóng màu làm các tia nắng liền đổi màu xanh đỏ vàng chiếu xuống nền đất, tạo nên một khung cảnh như xứ tiên, ẩn hiện lại lóe sáng, lung linh như cầu vồng, bên dưới, cả hai mươi cung nữ đang tụ tập tưới hoa cắt lá, miệng tươi cười trò chuyện không ngớt, từ ngày nương nương đổ bệnh rồi tỉnh lại, cuộc sống của bọn họ thật nói là hoàn hảo, mặc dù nương nương không được sủng ái, nhưng lại chính là công chúa quý quốc, được đối đãi rất tốt, thỉnh thoảng nương nương lại phát bạc, đôi khi lại tặng trang sức, tính tình lại rất dễ chịu thoải mái, lâu lâu.. còn chửi thề! "Nương nương, người thật đúng là kỳ nữ, Phí Oanh thật sự đã mở rộng tầm mắt, ở đây vào ban sáng đúng là tuyệt đẹp" - Phí Oanh không chịu đựng được liền cảm thán Tiểu Hạ - một trong hai mươi cung nữ, được nàng chọn làm cung nữ tùy thân giống như Phí Oanh, cũng rất cao hứng, vừa tỉa lá cây vừa nói "Đúng đó nương nương, em chắc chắn trong cung, không một nơi nào đẹp như thế, đúng là tiên cảnh" Lập tức một đám người khác cũng không ngớt lời khen ngợi. Dương Chi đang nằm dài trên trường kỉ được đặt ở sân, vừa tắm nắng vừa nhìn bọn người họ có chút tự giễu bản thân "Dương Chi ta là đang muốn làm một vũ trường tại gia vào ban đêm, chứ không phải như các em nói, nơi quái gì mà cả cái bóng đèn cũng không có, haiz, chán chết được" - cái đám người này, còn dám khen 'vũ trường bị lỗi' của ta? Nhưng mà, cũng đẹp đấy. "Nương nương, vũ trường ban đêm là gì thế" - một cung nữ thắc mắc hỏi, nương nương gần đâu nói những lời rất khó hiểu a! "Nói các em cũng chẳng hiểu, ta cũng đã hết thời gian cấm túc, Tiểu Hạ em mau ra ngoài cung tìm một họa sư và thợ thủ công tài giỏi nhất cho ta, ta sắp có trò chơi mới cho các em đây" Lập tức hai mươi cung nữ háo hức muốn chết, luôn miệng đoán mò xem là thứ gì "Hoàng thượng giá đáo, Lâm quý phi giá đáo" Tiếng the thé của tên thái giám rất nhanh thu hút được sự chú ý của tất cả mọi người, hai mươi cung nữ đồng loạt quỳ xuống hành lễ với hai đại nhân vật, còn nàng vẫn nằm trên trường kỉ, mắt nhìn nam tử mặc long bào, sững sờ không nói nên lời, trong đầu thầm than 'quái nào lại nhìn như nam thần? Đẹp trai chết ta rồi' Hàn Lạc Thần cùng Lâm quý phi không ngoại lệ, bị thu hút bởi những tia nắng đủ màu sắc đang phản chiếu khắp sân, cùng một vườn hoa ngát hương. Lâm quý phi tự nhiên tức giận cùng ghen tị, mắt nàng ta lại bắt gặp Dương Chi không hành lễ, liền dịu giọng lên tiếng "Hiền phi muội muội, muội gặp bổn cung không hành lễ bổn cung cũng đành bỏ qua, nhưng ngay cả hoàng thượng muội cũng nhút nhát đến quên cả lễ nghĩa?" Dương Chi chợt bừng tỉnh, thầm trách mình quá háo sắc, thì ra, đây là hai đại nhân vật, một là mỹ nam ngựa đực, hai là sư tử hậu cung, được, hành lễ thì hành lễ, Dương Chi ta chống mắt lên xem các ngươi sẽ làm gì. Nàng đứng lên, rất thuần thục hành lễ "Thần thiếp tham kiến hoàng thượng cùng quý phi nương nương" Hàn Lạc Thần nhìn nàng nói một câu miễn lễ, thầm thắc mắc nữ nhân này không còn sợ hãi đến chán ghét nữa sao? Hôm nay, sao nhìn nàng lại đầy sức sống, thêm khung cảnh này, càng làm cho hắn bất ngờ "Hiền phi, trẫm nghe nói, nàng bệnh tật vượt qua, trẫm cùng Hoa nhi đến thăm nàng" Lâm Hoa là tên của Lâm quý phi, nàng thấy hắn gọi thân mật như thế cảm thấy mắc ói, các người cũng thâm tình quá nhỉ? "Đúng vậy Hiền phi muội muội, hoàng thượng và bổn cung đặc biệt đến thăm muội, nhưng xem ra chúng ta đã nghĩ nhiều rồi, muội không những không ốm đau, lại có thể làm ra một khu vườn đẹp đến vậy" Woa, coi giọng nàng ta kìa, có vẻ rất tiếc nuối, Dương Chi khinh bỉ nghĩ Lâm quý phi trước mặt hoàng thượng thật đúng là một nữ nhân thục đức, trông rất xứng làm mẫu nghi thiên hạ, Dương Chi khẽ cười, hướng hai người rất tự tin nói "Thần thiếp đa tạ hoàng thượng cùng Lâm quý phi, chỉ là bây giờ thần thiếp khỏe mạnh, không dám làm phiền hoàng thượng cùng Lâm quý phi" - đi dùm ta một cái, nhìn hai ngươi thật chướng mắt. Hàn Lạc Thần tính nói gì đó, nhưng Lâm quý phi đã lên tiếng "Được nếu muội đã nói vậy rồi thì bổn cung cũng ngại làm phiền...Hoàng thượng, về tẩm cung của thần thiếp, chúng ta dùng điểm tâm được chứ" - Lâm Hoa quay sang Hàn Lạc Thần, giọng dịu dàng, khiến hắn cũng ôn nhu nói lại một câu "Được, đi thôi" Từ lúc gặp hoàng thượng và Lâm quý phi, nàng liền đờ đẫn cả người, nhớ đến cái người được gọi là hoàng thượng kia tự dưng có chút bồi hồi. Đúng là ở hiện đại, mỹ nam nàng gặp không ít, nhưng khí chất lại rất kém, nhưng Hàn Lạc Thần lại khác, bề ngoài xuất chúng, khí chất vương giả, cao ngạo lại tạo cho người ta cảm giác bức bách, nhưng khi ở gần lại tạo một cảm giác an toàn đến an tâm. "Phí Oanh, em mau nói, hoàng thượng tên gì? Là người như thế nào?" Phí Oang bóp chân cho nàng, tò mò nhìn một chút rồi trả lời "Dạ, người là Hàn Lạc Thần, hai mươi sáu tuổi, là vua đời thứ tám của triều Hàn - Linh Bắc quốc, người đăng cơ năm 18 tuổi, nói không phải nịnh bợ chứ nương nương, hoàng thượng đích thực là một minh quân không thể sai được, từ lúc người đăng cơ, đã đưa Linh Bắc quốc lên ngang hàng với Linh Nam quốc chúng ta, chính vì thế nên quốc vương mới chọn hoàng thượng cho người, hoàng thượng lại anh tuấn đến thế, so với nương nương lại càng hợp, nương nương mười tám, hoàng thượng hai mươi sáu, cũng không tính là gì" Có lẽ, câu trả lời không hợp ý nàng, nàng khẽ nhìn lên trời một chút rồi hỏi tiếp "Nhưng mà, hậu cung của hoàng thượng thế nào?" "Nương nương, người để ý hoàng thượng sao?" - Phí Oanh bên dưới tủm tỉm cười "Ta liền cho em uống thuốc lắc bây giờ" - nàng thẹn quá hóa giận liền hét lớn, cái quái gì mà để ý, chỉ là do hắn đẹp trai hơn người một chút "Thuốc lắc? Chắc giống như thuốc độc sao nương nương" "Bớt nói nhảm, trả lời mau" - hết nói nổi, đến thuốc lắc cũng không biết "Đăng cơ đã tám năm đương nhiên hoàng thượng có cả trăm phi tần ấy chứ, trong đó Lâm quý phi là lớn nhất, rồi đến nương nương, sau đó là Sương phi, bên dưới gần nhất có ba tần, thỉnh thoảng cũng hay gặp chúng ta, chỉ là hoàng thượng vẫn chưa lập hậu, nhưng ai cũng đoán, chắc chắn là Lâm quý phi" "Tại sao chứ? Ta không làm hoàng hậu được sao?" - nàng buột miệng nói một câu, sau đó mới thấy kì kì "Nương nương..." "Không có gì, ta chỉ nói nhảm, ngươi không cần bận tâm" - chết tiệt, sao nàng lại khùng điên như thế. Sau khi nghe Phí Oanh nói, cảm tình của nàng với hắn có giảm đi chút ít, đúng là hắn rất hoàn hảo, nhưng xem kìa, trong nhà hắn nuôi cả một đống thiên nga, mà nàng chỉ là một trong những số đó. Cuối cùng nàng chọn cách mặc kệ. Hàn Lạc Thần, chỉ là ngựa đực! Bên ngoài, Tiểu Hạ chạy vào, phía sau là hai người khác "Bẩm nương nương, hai người nương nương cần đã đến" Hai người, một họa sư một thợ thủ công hướng nàng hành lễ, sau đó nàng đưa miêu tả cho hai người họ bàn cờ cá ngựa, dặn hò phải làm cho thật đẹp, sau đó dúi vào tay hai người hai nén bạc lớn, làm họ cảm tạ không ngớt - Ngày hôm sau, mới sáng sớm Dương Chi đã bị Phí Oanh cùng Tiểu Hạ dựng dậy, nói cái gì mà Lâm quý phi mở tiệc ngắm hoa, hôm qua đã gửi thiệp đến, cũng là khoảng thời gian nàng hết bị cấm túc nên nàng đương nhiên được mời. Dương Chi đang ngồi trước gương đồng, trên người mặc y phục màu xanh lam, trông như tiên nữ, nàng là người hiện đại, phong cách đương nhiên khác, nàng để cho Phí Oanh vấn tóc, chỉ dùng vài món trang sức làm điểm nhấn "Phí Oanh, mau tìm cho ta thợ may giỏi nhất, ta sắp hết chịu nổi cái bộ đồ nóng đến chết này rồi" - nàng sẽ may một bộ đồ thoải mái nhất để mặc khi ở tẩm cung "Dạ được ạ, nhưng nương nương, người đừng may những bộ đồ kì cục có được không?" - Phí Oanh nhỏ giọng dần nói ra tâm tình của mình Dương Chi thở dài, nàng có cảm giác như đang nuôi hai ma ma giáo dưỡng, thỉnh thoáng cứ nhắc nhở nàng như trẻ con vậy. "Được thưa cô nương, ta sẽ không làm lố, ta cũng sẽ may cho các em vài bộ, nhất định mặc vào rất mát mẻ" Phí Oanh vội vàng từ chối, nàng nào dám mặc những thứ nương nương nói! Dương Chi đi Quý Hòa cung cùng với Tiểu Hạ và Phí Oanh, Hiền Phúc cung không cách Quý Hòa cung là bao, nên nàng quyết định đi bộ, tiện thể tham quan hậu cung thị phi này một chút, nghe nói, chốn hậu cung là nơi nguy hiểm và tàn khốc nhất, nàng có chút rùng mình, không biết đã có bao nhiêu đời phi tần chết thảm nơi đây. Đi được một lúc cũng đến Quý Hòa cung, ở ngoài cổng, xuất hiện cùng lúc ba mĩ nhân, theo như Phí Oanh nói, là tam tần gồm La tần, Đức tần, Kim tần, ba người họ nhìn thấy nàng, cũng chỉ cười khẽ một tiếng, hành lễ cũng không, liên tục vuốt ve cả đống trang sức trên người, Dương Chi nhìn các nàng bây giờ thì liền liên tưởng đến hộp bút chì màu! Các ngươi nghĩ Dương Chi ta vẫn là một kẻ nhút nhát nhu nhược sao? Không hành lễ? Ta người hiện đại không chấp! Nhưng ai cho phép các ngươi nhìn bổn chị đại khinh bỉ như thế? "Ba người các ngươi, đứng lại đó cho bổn cung" Phí Oanh và Tiểu Hạ cao hứng nhìn vào. Đúng thế, chủ tử giờ đã thay đổi, ba vị nương nương à, cứ chờ bị chỉnh đi nhé! Ba nàng ta nghe nàng nói thế, trên mặt có chút bất ngờ, nhưng lại nghĩ đến một Hiền phi nhu nhược, rất tự tin ngẩn cao đầu. La tần lên tiếng trước, giọng nói chế giễu "Sao thế Hiền phi nương nương, chẳng lẽ người sợ vào một mình nên cần chúng thần thiếp đây dẫn vào trong?" La tần, Đức tần và Kim tần rất nhanh lấy tay áo che miệng cười, đám hạ nhân đứng sau cũng vì thế mà khúc khích. Dương Chi khinh thường cũng cười một tiếng, rất không quan tâm hỏi Tiểu Hạ "Tiểu Hạ, mau nói cho bổn cung biết, trong cung Linh Bắc quốc, gặp người lớn hơn mình mà không hành lễ thì sẽ gánh hậu quả gì?" Phí Oanh và Tiểu Hạ thầm cười trong lòng, đầy đắc ý có chung suy nghĩ 'các ngươi tưởng nương nương ta vẫn như xưa sao?' Tiểu Hạ làm mặt lạnh lên tiếng "Hồi bẩm nương nương, tùy theo thái độ vô lễ, nếu nghiêm trọng thì phạt hai mươi trượng, nhẹ thì phạt vả miệng" Ba nữ nhân nghe thái độ của nàng thì có chút giật mình, chuyện quái gì thế? Một Hiền phi nhu nhược nhút nhát đâu rồi. Kim tần vẫn cứng miệng "Hiền phi, chẳng lẽ ba tháng cấm túc chưa đủ cho người tỉnh ra?" Dương Chi mặt đã đen hơn một chút. Rất tốt, là các ngươi chọc chị đại ta trước! "Ai da, bổn cung định khoan dung cho các ngươi, xem ra các ngươi vẫn không biết điều" Sau đó nàng quay sang đám thị vệ đang đứng canh gác ở đó, rất nghiêm mặt ra lệnh "La tần, Đức tần, Kim tần vô lễ với bổn cung, người đâu, lập tức phạt ba người họ mỗi người hai mươi trượng cho bổn cung" Ba vị tần mặt đã có chút xanh, nói gì thì nói, Hiền phi phẩm cấp vẫn hơn họ, hoàn toàn có quyền đó, nhưng khi các nàng ta nhìn thấy đám thị vệ chần chừ không dám tiến lên thì dần bình tĩnh lại, xem nào, ba nàng dù là tần nhưng có chỗ dựa không nhỏ, có La bộ thượng thư, Kim bộ lễ và La hình bộ là phụ thân của các nàng. Dương Chi thật sự đã đầu bốc hỏa, xem ra tiếng nói của Mặc công chúa trong cung Linh Bắc này trước giờ không có một chút giá trị. Được thôi, nàng sẽ tạo lập một giá trị mới, nàng là một người rất biết hưởng thụ, các ngươi chống mắt lên mà xem bổn tiểu thư sử dụng tài nguyên! Nàng quay sang đám thị về còn đang chần chừ, nói "Đám người các ngươi có lẽ không xem bổn cung ra gì?..... tốt, tốt lắm" Nàng quay mặt, đi về phía đường Hiền Phúc cung, để lại một câu "Phí Oanh, lập tức trở về, đưa tin cho phụ vương bổn cung, nói bổn cung ở Linh Bắc chịu ngược đãi, công chúa Linh Nam quốc bị một đám nô tài khinh rẻ" Một câu nói làm đám thị vệ lập túc quỳ rụp xuống, rất nhanh hướng nàng cầu khẩn "Nương nương bớt giận, chúng nô tài lập tức thi hành" Đừng nói họ nhát gan, cả hoàng thượng Linh Bắc quốc còn phải nể Mặc quốc vương vài phần, huống chi là bọn họ, thà đắc tội với mấy vị tần này, còn tốt hơn rất nhiều so với đắc tội với công chúa bảo bối của Mặc quốc vương. Nhưng mà? Sao nàng ta lại thay đổi đến như vậy? Tam tần không còn nghi ngờ gì nữa, nàng ta không còn như trước, đúng, nàng đã thay đổi, cứng rắn hơn, xem ra trong cung sắp tới sẽ có cảnh máu tanh. Cứ ngỡ rằng ba người họ sẽ bị phạt cả tuần không ngồi được nhưng rất may, đúng lúc đó Lâm quý phi từ trong đi ra "Dừng tay" Lâm Hoa nghe bọn hạ nhân thông báo lại, bước ra xem thì chứng kiến cảnh Hiền phi đang ra oai. Tất cả mọi người đều hành lễ với nàng ta, chỉ có Dương Chi vẫn đứng đó, ở cái cổ đại quái quỷ này, sớm tối đều phải cúi đầu nàng cực kì chán ghét. "Hiền phi, ngươi xem ngươi, gặp bổn cung không hành lễ, lại ngay bữa tiệc do bổn cung tổ chức ngươi cũng muốn làm loạn, Hiền phi, có phải bổn cung quá nhân nhượng ngươi?" Tất cả mọi người đều cúi gằm mặt, Lâm quý phi là sủng phi của hoàng đế, nàng trước kia chỉ là nữ nhân xuất thần bần hàn, sau một lần nàng cứu Hàn Lạc Thần thoát chết khi hắn di phục xuất tùng, thì được hắn cùng thái hậu trọng thưởng ban cho một phẩm vị thấp, nhưng nhờ vào tính cách nết na thùy mị, bình dị, không ganh đua như các thiên kim quan lại, nên được Hàn Lạc Thần sủng ái, sau đó hắn đưa cha nàng ta vào triều làm một cấp quan nhỏ, cùng lúc đó, nàng ta mang long thai, Hôm nay đã qua gần hai tháng kể từ ngày Hàn Lạc Thần ban xuống thánh chỉ đặc xá. Vậy mà người đến cầu kiến hoàng hậu vẫn không dứt! Dương Chi giống như cô dâu tổ chức lễ cưới. Cười cười đến đau cả hàm, lại phải diễn vai mẫu nghi thiên hạ đến mệt mỏi, Phí Oanh bên ngoài mang vào một tập sách quen thuộc ghi ghi chép chép "Hoàng hậu nương nương, đến sáng nay Ngô phu nhân dắt theo tiểu công tử năm tuổi cầu kiến, nói là người nên nhìn nhiều một chút nam hài. Triệu quận chúa vương hầu mang theo trái đào từ Tây vực về nói là rất tốt cho nữ nhân mang thai. Sau đó, chiều sẽ..." "Ngưng!" - nàng bất lực la lớn, làm sao có thể chịu nổi đây? Mấy người phu nhân này nọ cực kì rảnh rỗi, mỗi ngày đều đem đến đủ thứ nói là bồi bổ cho nàng, nhưng còn nói chuyện cực kì nhiều đến nỗi nàng đuổi rất nhiều lần cũng không hết. Hàn Lạc Thần đáng chết "Gọi Hàn Lạc Thần đến đây cho ta!" "Dạ" - Phí Oanh và Tiểu Hạ đối với sự tức giận của hoàng hậu cực kì thấu hiểu Vài phút sau Hàn Lạc Thần đã có mặt, vẻ mặt thê nô nhìn nàng âu yếm "Nương tử, xem ta mang gì đến cho nàng đây" Hàn Lạc Thần dắt theo một người ngoại quốc mái tóc trắng xoá, nhưng đặc biệt lại là một nam nhân ở tuổi tứ tuần, vẻ mặt nghiêm túc nhìn xung quanh. Dương Chi vốn định gọi Hàn Lạc Thần đến để than thở trách móc hắn, nhưng nhìn đến nam nhân ngoại quốc cực kì tò mò, ngoan ngoãn để Thần Thần ôm vào lòng vuốt vuốt xoa xoa "Mặc Dương Chi, nàng có yêu ta không?" Nàng ngây ngốc nhìn Thần Thần, ôn nhu ôm hắn "Ta yêu chàng" "Tiểu Chi, chân mệnh bảo bối, ta yêu nàng. Hôm nay ta muốn cùng nàng ghi lại thời khắc tốt đẹp nhất của chúng ta cùng với tiểu hài tử. Sau này lịch sử khi nhắc đến đại hoàng đế Linh Bắc đời thứ tám, cũng sẽ nhắc đến một đại hoàng hậu mà hắn yêu thương nhất" ————————— Tại viện bảo tàng quốc gia Linh Bắc 1000 năm sau. "Các em thân mến, ở gian phòng này chính là ba bảo vật quốc gia của Linh Bắc chúng ta. Có một bảo vật thầy muốn giới thiệu tới các em ngày hôm nay" Giáo sư râu tóc đã bạc, đem hơn năm mươi sinh viên hướng về phía một bức tranh sơn dầu khắc hoạ hai nhân vật một nam một nữ, nhan sắc hai người cực kì tuyệt đỉnh, mặc dù đã cách hàng trăm năm, nhưng nhan sắc nữ nhân kia hình như vẫn rất phù hợp với với thị hiếu của các sinh viên trẻ tuổi. Các bạn sinh viên cực kì cao hứng nhìn bảo vật quốc gia trước mắt mà bàn tán, đây là bức tranh nổi tiếng thế giới a! Giáo sư già mỉm cười, ánh mắt giống như thật có tình cảm với bức tranh "Các em thân mến, chắc hẳn các em đều biết đến bức tranh đặc biệt này. Đây là tranh sơn dầu của một hoạ sỹ huyền thoại thế giới phương Tây cách đây khoảng một ngàn năm. Trong một cuốn sách ghi lại, ông ấy ngày đó cực kì vinh hạnh khi được phác hoạ lại hình ảnh đại Linh Bắc hoàng đế đời thứ tám cùng Chiêu Minh Hiền hoàng hậu - tước vị được chính hoàng đế phong cho hoàng hậu năm đó" Sinh viên ai nấy đều tập trung nhìn chằm chằm bức tranh này, hoàng hậu cười hạnh phúc tựa đầu vào ngực hoàng đế, hoàng đế vòng tay ôm qua eo, nâng niu hoàng hậu. Khiến các sinh viên trầm trồ ghen tị. Vị giáo sư nói tiếp "Lịch sử ghi lại, bức tranh này được vẽ vào thời điểm Chiêu Minh Hiền hoàng hậu mang thai được bốn tháng, đại Linh Bắc đế mỗi ngày đều cuốn quýt bên nàng, có một số hạ nhân ngày đó cao hứng đến nỗi đem câu chuyện trong hoàng cung truyền ra bên ngoài viết thành một cuốn sách, kể về sự sủng ái của đại Linh Bắc đế dành cho hoàng hậu. Long thai trong bức tranh này mà Chiêu Minh Hiền hoàng hậu đang mang, chính là đại Linh Bắc hoàng đế đời thứ chín - Hàn Khắc Hiên. Lại nói, sau khi hoàng hậu hạ sinh được thái tử Hàn Khắc Thiên, đại Linh Bắc đế đời thứ tám chính thức giải tán hậu cung. Dành duy nhất sủng ái cho Chiêu Minh Hiền hoàng hậu" Các sinh viên bên dưới ồ lên một tiếng nhìn giáo sư đầu ngành môn lịch sử, giống như trông chờ ông tiếp tục nói "Trong lịch sử thời kì phong kiến, chỉ có duy nhất hai trường hợp phế bỏ hậu cung độc sủng hoàng hậu. Chính là đời thứ bảy và thứ tám Linh Bắc quốc. Nhưng hoàng đế đời thứ tám sủng ái hoàng hậu đến cả dân chúng đều biết, làm nên bao nhiêu chuyện ngoại lệ đối với vị hoàng hậu này. Thế nhân truyền miệng nhau, ngày đó thái hậu, tức là hoàng hậu Linh Bắc đời thứ bảy đã không nhịn được mà cảm thán trong buổi đại thọ một câu" "Câu gì vậy thưa thầy?" - giáo sư ngập ngừng làm cho sinh viên càng thêm tò mò Giáo sư cười ái ngại "Thái hậu nói rằng, hoàng đế chính là thê nô trong truyền thuyết!" "Ha ha ha...!?!" Sinh viên không nhịn được cười lớn, nữ sinh ai nấy đều mong muốn mình được trở thành vị hoàng hậu kia, dành hết muôn phần sủng ái của thiên hạ! Giáo sư vuốt chòm râu đã có phần trắng của mình, ánh mắt tắt đi ý cười rồi đăm chiêu "Chỉ có điều..." Sinh viên bắt đầu im lặng nghe giáo sư nói tiếp "Chiêu Minh Hiền hoàng hậu có tự mình viết lại một cuốn tự truyện của cuộc đời mình, chỉ là đã gây tranh cãi rất nhiều trong giới sử học gia trên thế giới... Cuốn sách này không có tên, nhưng lại được xác minh là chính Chiêu Minh Hiền hoàng hậu viết vào những ngày cuối đời. Có điều, tự truyện này được hoàng hậu mở đầu vào đoạn thời gian từ khi hoàng hậu đã nhập cung được bốn tháng trở thành một Hiền phi, các sử học gia không ai có thể lí giải được tại sao hoàng hậu lại chọn bắt đầu câu chuyện của cuộc đời mình vào thời điểm đó. Hơn nữa, vào trang cuối cùng của của tự truyện, hoàng hậu có ghi lại một câu gây tranh cãi rất nhiều và không một sử học gia nào lí nào được" "Một câu được ghi bằng tiếng phổ thông của chúng ta thời điểm hiện tại, mà không phải là ngôn ngữ Linh Bắc ngàn năm trước. Chính là câu 'Thần Thần, em yêu anh'" Giáo sư đột nhiên tĩnh lặng, kéo theo sinh viên mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ của mình..Đây là trường hợp gì đây. Làm sao có thể? ——————— Hoàn chính văn <3 Bạn đang đọc truyện tại "Mẹ nó, nhà vệ sinh lại có thể tồi tệ như vậy?"Lần đầu tiên mặc trang phục cổ đại"Ta nói cho các người biết, trước giờ ta đường chỉ mặc một áo ngực và một cái áo mà cái ngươi gọi là áo yếm, ai đời có cái phong cách thời trang nào mà mặc ba lớp trong ba lớp ngoài? các ngươi tính ướp xác?"Lần đầu tiên gặp hoàng thượng"Ngươi, là hoàng thượng? Cũng đẹp trai đấy, có biết uống rượu không?"Khi được hỏi về nữ công gia chánh"Ta biết hát, biết đàn, nhưng mấy thứ đó quá tầm thường, ta còn có thể nhảy rất đẹp trên nền nhạc sàn, ta là tay đua số một, ta còn có thể đánh lộn a!""Ngươi là ai?""Ta là Mặc Dương Chi, chị đại đến từ thế kỉ hai mươi mốt!" "Ngươi nói cái gì? Hoàng thượng đêm hôm qua di giá Hiền phúc cung?" - Lâm Hoa nắm chặt chiếc khăn xoan trên tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Hạ Nhũ nô tì tùy thân của nàng ta. "Bẩm nương nương, đích xác là vậy, còn có, thị vệ chúng ta mua chuộc để đánh Hiền phi nương nương, đêm qua hắn đã bị trưởng thị vệ trục xuất ra khỏi cung" Sáng nay, cả hậu cung lộ ra tin tức hoàng thượng ban ngày hạ đánh Hiền phi bảo vệ Lâm quý phi, ban đêm lại di giá đến thăm, làm cả hậu cung phi tần đứng ngồi không yên, cuối cùng là hoàng thượng đang muốn cái gì? Lâm Hoa đăm chiêu nhìn ra cửa sổ, cuối cùng là thở nhẹ một tiếng. Thị vệ kia bị phát hiện, chứng tỏ hoàng thượng đã biết người đứng sau mua chuộc là nàng ta, nhưng đến giờ vẫn không đả động gì đến? Đúng, vị trí của nàng trong lòng hoàng thượng, vĩnh viễn không ai có thể thay thế được. "Được rồi, tạm thời bổn cung sẽ để nàng ta sống yên ổn một thời gian, ngươi mau chuẩn bị y phục, bổn cung muốn gặp hoàng thượng" - hoàng thượng có lẽ đang tức giận, nếu nay Lâm Hoa nàng còn gây thêm chuyện, chắc chắn sẽ không yên ổn như lần này. - "Tiểu Hạ a Tiểu Hạ" - Dương Chi bất lực kêu lớn, thiên ơi cái mông của nàng Tiểu Hạ đang thúc trực bên ngoài cũng rất nhanh chạy vào "Cái mông của ta, lại rất đau, em...em mau làm gì đó" - bốn mươi trượng không phải là nhẹ, hơn nữa thân thể này của Mặc công chúa quả thật là mềm mại yếu đuối Tiểu Hạ hốt hoảng, đau lòng nhìn chủ tử đang nằm sấp trên giường, oán trách nàng "Nương nương, lúc đó người cứ để chúng em chịu phạt, hà cớ gì thân phận cao quý như nương nương lại để bọn chúng xuống tay như vậy" - vừa nói Tiểu Hạ vừa vén y phục của Dương Chi lên xem xét Vết thương đã được qua một ngày, nhưng là không đỡ hơn chút nào. Phí Oanh từ ngoài bước vào, mang theo một hộp thuốc, gương mặt lại có phần vui vẻ hướng Dương Chi bẩm báo "Nương nương, vừa nãy Lưu Tề thái giám mang hộp thuốc này đến, nói là hoàng thượng ban cho nương nương" "Ném đi" "Nương nương..." - cả Tiểu Hạ và Phí Oanh cùng thất kinh hô lên. Đồ của hoàng thượng a! Dương Chi nhìn họ, ánh mắt lại phẫn nộ "Hai em có biết mông ta tại sao lại thành thế này?" - đừng nói là đã quên mất cái cẩu hoàng đế cùng đê tiện nữ nhân kia? Phí Oanh biết chủ tử là đang tức giận, nhưng vẫn muốn giải thích "Nương nương, Lưu Tề công công còn có nói, hộp thuốc Hoa Tảo Vực này là thần dược ở Đông Hồ quốc, dưỡng rất tốt mọi vết thương, họ cống hiến phẩm vật này cho hoàng thượng, ngài ấy trước giờ chưa từng dùng, nay lại đem ban cho nương nương, nương nương nói xem, hoàng thượng chẳng phải rất để ý người sao?" Dương Chi trầm ngâm, lại nhớ đến hành động hai hôm trước của hắn. Cuối cùng là hắn đang nghĩ gì? Hạ lệnh đánh công chúa Linh Nam, sau đó lại ban thần dược. Nhưng rõ ràng hắn một chút cũng không e dè Linh Nam quốc? Lại nghĩ đến cái mông đau nhức của mình, thôi kệ, người không vì mình trời tru đất diệt "Bôi cho ta" Hai người kia lập tức vui vẻ mở hộp Hoa Tảo Vực để thần dược phát huy công dụng. - Bên ngoài sân của Thần Kính điện, Hồng y nữ tử Lâm Hoa đã ngồi ở ngoài được gần nửa canh giờ, trời cũng đã xế chiều. Lưu Tề công công lại ra mặt nói một câu "Quý phi nương nương, hoàng thượng đã xử lí xong chính sự, mời nương nương vào trong" Lâm Hoa nghe thế vội vàng đứng lên, mặt nở một nụ cười tươi, chỉnh lại trang phục rồi yểu điệu bước vào "Thần thiếp tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn phúc" - Lâm Hoa cúi mình, làm hàng động rất thuần thục Hàn Lạc Thần ngước mắt nhìn nàng, cũng nhẹ nhàng đáp lại "Nàng ngồi đi, trẫm còn một số việc" Lâm Hoa không hướng ghế ngồi, mà đi thẳng lên chỗ Hàn Lạc Thần, quỳ bệt xuống bên chân hắn, hai tay đặt lên trên đùi hắn "Hoàng thượng, người giận Hoa nhi sao?" "Trẫm nói nàng đến bên ghế, không phải ở đây" - hắn dường như không kiên nhẫn nhăn mày nói "Thần thiếp can thiệp chuyện hoàng thượng xử phạt Hiền phi, chỉ vì thần thiếp tức giận, nàng ta lại dám câu cá mà hoàng thượng yêu thích, xin hoàng thượng đừng vì chuyện này mà không để ý thần thiếp" - Lâm Hoa ủy khuất cúi đầu Hàn Lạc Thần cũng hết kiên nhẫn, buông tấu chương, ánh mắt lại kiên định nhìn về phía trước, cũng không liếc nhìn Lâm Hoa "Hoa nhi, nàng có ơn với trẫm, đương nhiên trẫm không quên, nhưng nếu nàng còn tiếp tục đi quá giới hạn của mình. Cũng đừng trách trẫm độc ác" - lời nói nghe có vẻ đã dịu, nhưng ẩn một lời đe dọa làm người khác không lạnh mà run "Thần thiếp..." "Nếu không còn chuyện gì, thì trở về đi" "Đêm nay, thần thiếp có thể ở lại đây bồi hoàng thượng hay không" Lâm Hoa liều mạng nói. Ai không biết Thần kính điện xưa nay chỉ dành cho chính thất, tức là Hoàng hậu, mới được phép ở lại để bồi Hoàng đế nghỉ ngơi, phi tần hay cơ thiếp nằm mơ cũng không dám nghĩ đến, Lâm Hoa được bước vào trong coi như cũng là ân điển lớn, nay nàng ta lại không biết tự lượng sức mình mà đòi hỏi. Hàn Lạc Thần nheo mắt, nếu nữ nhân này không phải ân nhân cứu mạng hắn, nếu nữ nhân này trước đây chưa từng đơn thuần, nếu nữ nhân này trước đây chưa từng mang thai giọt máu của hắn, thì có lẽ giờ đây nàng đã không thể sống yên ổn. "Quý phi, nàng rất nhanh đã quên lời trẫm?" Gọi đích thị phẩm cấp của nàng ta, khiến Lâm Hoa không khỏi lo lắng, biết mình quá phận, chính nàng ta cũng không hiểu vì sao mình lại có suy nghĩ đó, nàng ta thật sự sợ bị cướp đi vị trí trong lòng hắn? "Thần thiếp cáo lui" Lâm Hoa đi để lại không gian yên tĩnh. Hàn Lạc Thần lại trầm ngâm, quả thật ngôi vị hoàng hậu này đã để trống quá lâu. Ai có thể cùng hắn bước đi, Quý phi? Sương phi? Hay Hiền phi đang ở Hiền phúc cung kia? Hắn bất chợt nghĩ tới nàng. Nàng có hay chưa dùng tới Hoa Tản Vực? Đó là dược phẩm chân quý bậc nhất thiên hạ, hắn lại không để mình bị thương mà phải dùng tới, nay đem cho nàng, một chút hắn cũng không tiếc. Chỉ biết rằng, nàng đau thì hắn cũng đau a. - Trên triều Linh Bắc quốc Hàn Lạc Thần uy nghiêm ngồi trậm trễ trên ngai vàng khắc tinh xảo hình con rồng bay, người hắn toát ra khí thế vương giả, tuy trẻ tuổi nhưng lại dư sức lấn át các cây cổ thụ quan chức phía dưới. Linh Bắc quốc mấy năm nay trên thuận dưới hòa, những lần thượng triều đa sống đều dùng để bàn về việc kinh tế và phát triển xã hội, Hàn Lạc Thần không nói gì, chỉ đơn giản lắng nghe. Trương Bộ quốc ngoại đứng ra lên tiếng "Bẩm hoàng thượng, hai tháng nữa là đến đại hội Tứ Long Thiên Quốc, năm nay theo chu kì sẽ do Linh Bắc quốc ta đăng cai, thần xin bẩm báo để được hoàng thượng ân chuẩn cho thần bước vào chuẩn bị cho đại lễ này" Trương Bộ quốc ngoại - Trương Hồ là quan chuyên lo các vấn đề ngoại giao giữa các quốc, Tứ Long Thiên Quốc hai năm sẽ diễn ra một lần, với sự góp mặt của bốn cường quốc lớn mạnh Linh Nam, Linh Bắc, Đông Hồ và Bình Tây, bên cạnh đó các quốc gia nhỏ xung quanh cũng có thể cử đại diện đến tham dự nếu được giấy mời từ quốc đăng cai năm đó. Tứ Long Thiên Quốc không đơn giản tổ chức để giải trí, mà còn để các nước thi thố tài năng và mở rộng vốn kiến thức quốc gia. Các quan viên nghe Trương Hồ nói thì lập tức xì xào bàn tán, đại hội này rất lớn, dù Linh Bắc khá hùng mạnh, nhưng cuộc thi chính là bộ mặt đất nước, nếu có bất cứ sai xót nào, quả không thể chấp nhận. Hơn nữa, đây cũng là cơ hội rất tốt để cho các đại thần nào có nữ nhi, đem các nàng vào cung hôm đó, nếu thể hiện tốt, chắc chắn sẽ được ân điển. Hàn Lạc Thần nghe thế cũng lười biếng nói một câu "Được, trẫm phê chuẩn cho khanh vào cung tiến hành đại hội" Ngô Đẩu - Thừa tướng đương triều của Linh Bắc quốc, uy nghiêm ngập trời, có thể nói dưới một người trên vạn người, đứng ra nêu ý kiến "Thần xin hoàng thượng sắp xếp để Thái hậu nương nương cùng Sương phi nương nương kịp trở về hoàng cung dự đại hội lần này" Hàn Lạc Thần đương nhiên nhớ, đại hội dù thiếu vắng một phi tần cũng không sao, nhưng Thái hậu lại không thể không đến, hắn mở miệng nói với Lưu Tề, nhưng ánh mắt vẫn không dao động, trên triều, hắn quả thật lạnh lùng "Cho người đến Phúc Linh tự đón Thái hậu và Sương phi. Bãi triều" "Cung tiễn hoàng thượng, hoàng thượng vạn phúc" - các quan viên đồng thanh Dứt câu hắn tiến hẳn ra ngoài, bước chân không tự chủ được lại tiến về Hiền Phúc cung? Lưu Tề đi phía sau lại nhếch môi cười khẽ, hoàng thượng là trúng tiếng sét ái tình sao? Hiện tại là buổi sáng, Hàn Lạc Thần bước vào khuôn viên Hiền phúc cung, vẫn không thể quen được với vẻ đẹp của nó, quả thật sắc sảo và tinh tế, nàng còn có thể làm được những gì nữa? Hắn phất tay ý bảo hạ nhân không cần lên tiếng. Dương Chi đang tắm bên trong, có Phí Oanh và Tiểu Hạ hầu hạ nàng, nàng đang cực kì thoải mái ngồi trong bồn tắm, buổi sáng tắm nước ấm cùng hoa hồng, quả thật thư giãn, còn có Phí Oanh mát xa bả vai. Nàng nhắm mắt hưởng thụ. Nàng quả thật thích cảm giác này a! "Phí Oanh, sao lại không tiếp tục" Không cảm nhận được bàn tay Phí Oanh, Dương Chi mở mắt nhìn xung quanh "A...." Phí Oanh không thấy, Tiểu Hạ của không, ngược lại là tên hoàng đế hạ lệnh đánh nàng? "Ngươi....Phí Oanh, em đâu rồi, Tiểu Hạ mau quay lại đây!" Dương Chi bất lực gọi lớn. Nàng là đang không mảnh vải che thân a! Chỉ có lớp cánh hoa hồng ở trên che đi sự trong suốt của nước, khiến nam nhân kia tạm thời không thể nhìn thấy gì "Hiền phi không cần gọi, trẫm đã ra lệnh cho họ ra ngoài" Hàn Lạc Thần ngược lại thong thả đứng trước mặt nữ nhân đang ngại ngùng lấy tay che ngực, có chút khó thở. "Ai cho phép ngươi vào đây, mau đi ra ngoài cho ta" Hàn Lạc Thần lại thong dong đi bộ xung quanh bồn tắm "Ở Linh Bắc này, có chỗ nào không phải của trẫm, cần sự cho phép của Hiền phi sao?" Hắn nói quả nhiên đúng, nàng bất chợt lại căm thù cái chế độ Phong kiến này "Nhưng...ta là nữ nhi, ngươi chắc chắn biết ta đang tắm, lại tiểu nhân vào đây hái hoa?" "Trẫm đã hái hoa sao? Hiền phi nàng chính là nữ nhân của trẫm. Đừng quên" - môi hắn không tự chủ được lại nhếch lên, nàng tức giận cũng thật đáng yêu đi! "Nữ nhân của ngươi cái đầu ngươi, ngươi có bao nhiêu là ong bướm kia, Lâm phi, Kim tần...rồi cái gì La tần đó, sao không đi tìm họ mà rảnh rồi đến đây. Mau cút cho ta" Hàn Lạc Thần nghe nàng nói vậy cũng có chút tức giận, quả thật trước giờ chưa từng ai dám nói chuyện như vậy với hắn. Hắn vốn muốn bao dung nàng, nhưng xem ra, không chỉnh đốn nàng, tương lai rất khó sống. "Hiền phi, có vẻ bốn mươi trượng không đủ răn đe nàng, nếu nàng còn không để uy nghiêm của trẫm vào trong mắt, trẫm lập trừng phạt nàng" Gương mặt hắn không còn hòa ái như lúc trước, nàng có chút sợ. Người biết thức thời là người thông minh a! Lúc trước ở hiện đại chỉ cần có tiền có thể tác oai tác quái, còn có người cha chủ tịch chống lưng. Nhưng hiện tại, dù cha nàng không phải dạng tầm thường, nhưng lại ở quá xa, hơn nữa Hàn Lạc Thần lại không hề dễ chọc. "Ngươi..." - được, nhịn! - "Ta muốn thay đồ, ngươi ra ngoài gọi Phí Oanh vào đây dùm ta được không?" Giọng điệu lại nhẹ nhàng như thế khiến hắn bất chợt cười, nhưng rất nhanh đã quay mặt bước đi, làm nụ cười hiếm hoi ấy lại không ai có thể nhìn thấy. Nữ nhân này, còn có thể làm ra chuyện gì? Phí Oanh giúp Dương Chi thay y phục, nàng xinh đẹp bước ra, nhưng trên gương mặt lại khá bực bội. Sao hắn còn chưa đi? "Trẫm sẽ dùng bữa sáng ở đây, dọn lên đi" "Vâng" - Tiểu Hạ khẽ cười thưa, hoàng thượng dùng thiện ở đây, thật tốt. Dương Chi biết mình ở đây cãi với hắn cũng không được gì, đành hậm hực ngồi xuống đối diện hắn. Lưu Tề ái ngại nhìn Hiền phi nương nương trước mặt hoàng thượng lại ngông cuồng như thế có chút sợ hãi, quả thật Hiền phi rất khác các phi tử khác của hoàng thượng. Thiện đã được mang lên, hoàng đế chưa kịp động đũa, Hiền phi đã một miếng bỏ vào miệng "Nương nương a.." - Tiểu Hạ ái ngại lên tiếng, nương nương là đang làm gì đây Hàn Lạc Thần cũng không trách nàng, nhìn xung quanh rồi nhẹ phất tay, mọi người đều hiểu ý lui ra hết, bên trong chỉ còn lại hắn và Mặc Dương Chi. "Ta thật không hiểu cái thời đại này, đây vốn là đồ ăn của ta, ta động đũa trước thì đã làm sao, bọn họ thật phiền phức" - nàng đột nhiên trò chuyện với hắn nghiêm túc như thế làm hắn có chút giật mình, rồi khẽ cười, gắp một miếng bỏ vào miệng "Ở Linh Nam quốc thường như vậy sao?" Dương Chi khẽ thở dài, đúng rồi, hắn và nàng không giống nhau, có nói cũng không hiểu. Bỗng nhiên nhắc đến truyện này nàng lại cảm thấy nhớ hiện đại, nhưng là nhớ cái thời gian nàng còn vui vẻ hạnh phúc bên cha mẹ. "Không có gì đâu, ngươi ăn đi" "Hiền phi nhớ nhà sao?" "Chắc là vậy" Đột nhiên cảm giác như tri kỉ đối với cẩu hoàng đế này bỗng chỗi dậy, muốn kể hết mọi chuyện cho hắn nghe, nhưng cuối cùng lại thôi. "Hai tháng nữa là đại hội Tứ Long Thiên Quốc, đến lúc đó người của Linh Nam cũng sẽ đến đây" "Thật sao?" "Ừm" Nàng không phải ngạc nhiên vì vui mừng, sự thật họ đâu phải người nhà của nàng, chỉ là nàng có chút lo sợ, có khi nào họ lại nhận ra thân phận giả mạo của nàng, lúc đó thì tính sao? "Hoàng thượng a hoàng thượng" - Dương Chi bất chợt muốn tìm hiểu một chút, mà đối với hoàng đế này, qua mấy ngày tiếp xúc, nàng có thể hiểu, hắn rất tự cao, chỉ ăn mềm không ăn cứng. Nàng bắt đầu dịu giọng. "Thường thì ai sẽ đến tham

chị đại xuyên không