Ngọc Trinh cảm động khi nhìn thấy em gái mà mình yêu thương được hạnh phúc. Ảnh: FB Ngọc Trinh. Diệu Nhi và Ngọc Trinh không chỉ có tình bạn mà còn hơn thế nữa, cả hai chơi với nhau xuất phát từ sở thích, tính cách hòa hợp và hơn hết là sự chân thành.
Diệp Văn Hoa thì ít nhất khi nàng còn bé cũng đã từng thương yêu nàng, sau khi mẹ qua đời cũng thỉnh thoảng còn có thể giúp đỡ nàng; nhưng Diệp lão phu nhân thì ngay cả khi mẹ còn sống cũng đã chướng mắt mẹ rồi, trong mắt của bà ta cũng chưa từng có bất cứ tình cảm
Contents1 Xưa Kia Có Ngói Lưu Ly (Memory Of Encaustic Tile)2 Có Lẽ Là Yêu (About is Love)3 Bạn Gái Lầu Dưới Xin Hãy Ký Nhận (Girlfriend)4 Hãy Yêu Nhau Dưới Trăng Tròn (Love Under The Full Moon)5 Thế Giới Nợ Tôi Một Mối Tình Đầu (Lucky’s First Love)6 Lương Sinh, Liệu Đôi Ta Có […]
Nhiều người cho rằng cô đang nhắc đến mối tình sóng gió bên Huỳnh Tông Trạch. Hồ Hạnh Nhi tiết lộ cách đây 10 năm cô từng trải qua quãng thời gian khó khăn khi công việc lẫn tình cảm đều không như ý. Đáng nói, đây là thời điểm mối quan hệ giữa người đẹp và
An Hạnh Nhi cẩn thận đỡ Diệp Thương Ngôn bước xuống giường. Bác sĩ nói là đùi phải của anh bị gãy xương, không thể bước xuống đất, chân trái có thể dùng lực, cánh tay phải cũng bị gãy xương, chỉ có cánh tay trái là có thể sử dụng.
Với Thương Ngày Nắng Về, Diệp Anh khoe được diễn xuất ra để mọi người nhìn thấy. Tôi cũng khá áp lực với các danh hiệu mà khán giả đặt cho con, cũng dặn con mọi thứ đều là bình thường thôi, là do mình may mắn hơn mọi người một chút, dặn con cố sống tốt để
q3nDP. "Tôi nói là… tôi...!là anh em tôi." Diệp Thương Ngôn nói rất nghiêm Hạnh Nhi nhíu hôm qua anh mất ngủ liên quan gì tới chuyện anh em của anh?Nụ cười của Diệp Thương Ngôn dường như càng rõ đặt tờ báo đã xem xuống, lúc này cũng vừa vặn ăn sáng xong, nói “Cô chủ An ăn sáng mau đi, chúng ta còn quay về nhà họ Diệp."Lúc này An Hạnh Nhi đang mải xem tin tức nên không có phản ứng Thương Ngôn nhíu đứng dậy, liếc nhìn về phía màn hình điện thoại của thấy trên màn hình là ảnh cưới của Cố Quân Tường và An Hạnh Nhi bị xé rách bởi hiệu ứng đặc đề của tin tức là "Cố Quân Tường chật vật rời đi, chuyện nực cười đầu tiên của cậu chủ hàng đầu trong thành phố."Diệp Thương Ngôn cầm lấy điện thoại của An Hạnh Hạnh Nhi hơi bực mình “Diệp Thương Ngôn.""Ăn trước đi, lát nữa hẵng xem." "..." Phắc, cô thật muốn chửi tục."Em mau ăn đi, tôi ăn với em." Diệp Thương Ngôn ngồi lại ghế của mình, nói rất nghiêm Hạnh Nhi cố nén cơn nói với mình, cô không cần tính toán với người đàn ông nhỏ hơn mình ba thế cũng quá ấu khi ăn sáng Hạnh Nhi và Diệp Thương Ngôn cùng tới nhà họ sao cũng là lần đầu tiên đi gặp người lớn nên cô hơi lo lắng, đặc biệt cuộc hôn nhân của cô và Diệp Thương Ngôn còn là giả, rõ ràng là danh không chính ngôn không thuận."Người nhà tôi rất dễ gần." Diệp Thương Ngôn dường như nhận ra được cảm xúc của An Hạnh Nhi nên trấn Hạnh Nhi quay đầu nhìn anh “Bọn họ đều dễ tính sao?""Tất cả đều dễ tính ngoài..." Diệp Thương Ngôn dừng lại một lát."Hả?""Một người cá biệt." Diệp Thương Ngôn lạnh lùng nói."Ai thế?""Em cứ đi thì biết." Diệp Thương Ngôn nói xong thì không để ý tới nữa."Anh không thể nói cho tôi chuẩn bị trước được à?""Em chuẩn bị trước thì chẳng còn gì bất ngờ nữa.""Diệp Thương Ngôn, chuyện này có gì mà bất ngờ chứ?" Cô không muốn mới ngày đầu tiên vào cửa đã làm ra cả đống chuyện xấu."Em thông minh như vậy, tôi tin em liếc mắt đã biết là ai.""..."Phắc ngày nào đó, cô sẽ bị Diệp Thương Ngôn chọc cho tức chết xe nhanh chóng đến biệt thự nhà họ đồn về gia đình quyền quý đứng đầu Thanh Thành quả thật không thự này nằm giữa sườn núi giống như một trang viên thời Trung cổ với thảm cỏ lớn và kiến trúc nguy Hạnh Nhi nhất thời khiếp người đi vào đại nơi đều có vẻ tráng phía xa, cô đã nhìn thấy cả nhà họ Diệp đang ngồi trên sofa chờ bọn Hạnh Nhi không khỏi hít sâu một nhớ tới lần cưới Cố Quân Tường năm đó, bọn họ ở chung với người nhà họ hôm sau, anh ta dẫn cô qua mời trà ba mẹ anh ta, bọn họ đều tỏ ra cao ngạo, cố ý châm chọc và hạ thấp cô, cô vẫn còn nhớ mãi tới tận bây đó, Cố Quân Tường giải thích với cô là ba mẹ đều lớn tuổi cho nên phải có phong thái của người lớn tuổi, bằng không sẽ mất thân phận trước mặt đám con ta bảo cô nên thông cảm cho bọn họ nhiều sự tùy hứng của Cố Bích Trâm, anh ta lại nói qua loa một câu là cô ta còn nhỏ, hơn nữa chỉ chết cái miệng chứ trong lòng chẳng nghĩ gì, không cần tính toán với cô cô còn nhẹ dạ thật lòng tin vào lời nói dối của anh vẫn cho rằng ông bà Cố cao ngạo chỉ vì muốn giữ thân phận người lớn, cho rằng Cố Bích Trâm không tôn trọng mình chỉ vì cô ta còn trẻ không hiểu Hạnh Nhi chợt cong môi cảm thấy mình không đáng phải chịu những chuyện đó, cảnh cáo mình đã sống lại thì tuyệt đối không để bản thân phải chịu uất ức phút Thương Ngôn đột nhiên nắm tay cô."Em đừng để người hiểu nhầm là tình cảm giữa chúng ta không tốt." Diệp Thương Ngôn giải ràng là đừng để cho người ta biết tình cảm của chúng ta không Hạnh Nhi thầm đó cô bước theo Diệp Thương Ngôn và dừng lại trước ghế sa này, ngồi chính giữa sofa là vợ chồng nhà họ Diệp - Diệp Thiện Nhân và Vân Vũ Phương, ngồi bên trái chính là cậu cả nhà họ Diệp - Diệp Thương Minh và vợ của anh ta Lư Tử Địch, ngồi bên phải là cậu hai nhà họ Diệp - Diệp Thương Hải và một người phụ nữ mà An Hạnh Nhi không quen biết, nhìn qua chắc là bạn gái của Diệp Thương có một cô gái ngồi ở vị trí góc sofa ôm một con mèo bông màu trắng. Con mèo xinh đẹp lại trong sáng giống như cô gái vậy."Hạnh Nhi, con tới sớm thế? Hôm qua con vất vả như vậy, sao không nghỉ thêm một lát." Vân Vũ Phương vội vàng đứng lên, kéo An Hạnh Nhi với vẻ thân thật lòng thân thiết chứ không phải giả cho cô cảm giác hoàn toàn khác hẳn với Nghê Hồng năm mặt người ngoài, Nghê Hồng cũng sẽ tỏ ra thân thiết với An Hạnh Nhi nhưng sâu trong lòng cô lại bài xích sự thân thiết có điều Vân Vũ Phương không khiến cô có cảm giác mỉm cười “Con ngủ rất qua con và Thương Ngôn rời đi sớm nên nghỉ ngơi rất tốt, trái lại đã để mọi người phải vất vả rồi.""Đều là người một nhà, nói gì mà vất vả với không vất vả chứ!" Vân Vũ Phương rất nhiệt tình “Con tới đây, mau ngồi xuống đi.""Mẹ, con dâu tới cửa muốn mời trà, mọi người phải cho tiền đổi cách xưng hô đấy." Cô con dâu cả Lư Tử Địch mỉm cười nhắc nhở."Con xem, mẹ cao hứng cái là hồ đồ rồi." Vân Vũ Phương vỗ nhẹ vào trán rồi xoay người nói với một người giúp việc “Má Ngô, đưa trà mà chúng ta đã chuẩn bị sẵn qua cho cậu ba và mợ ba.""Vâng, bà chủ." Người giúp việc cung kính người giúp việc lại dùng khay bê hai chén trà lần lượt đi về phía An Hạnh Nhi và Diệp Thương Thương Ngôn kéo tay An Hạnh Nhi, hai người cùng quỳ xuống và lần lượt dâng khi mời trà xong, dựa theo truyền thống của Bắc Văn Quốc, bọn họ sẽ nhận được bao lì xì lớn của người lớn năm Trang Thiện và Nghê Hồng lại giả ngốc, đừng nói là phong lì xì, ngay cả một lời khen cũng không có!.
Tổng hợp tin tức về An hạnh nhi và diệp thương ngôn hay nhất được tổng hợp Trái tim An Hạnh Nhi đập thình thịch khi nhìn thấy người đàn ông trước mắt, Diệp Thương chưa bao giờ nhìn thấy anh mặc bộ vest màu trắng như vậy, cho dù là kiếp trước hay là kiếp trên đầu anh được chải chuốt vào nếp kĩ lưỡng, từng sợi từng sợi, giống như là đã được xử lý tỉ mỉQuần áo anh không có một nếp nhăn, nhìn qua cảm thấy trầm ổn và trưởng thành hơn so với bất cứ lúc chí giờ phút này ánh mắt anh nhìn cô còn chưa đựng cả….!tình Hạnh Nhi bất giác mím nhẹ môi một ràng đó vẫn là Diệp Thương sao mà lúc này cô lại cảm thấy như đã thay đổi thành một người giống như….!anh cũng sống lại toàn khác với Diệp Thương Ngôn lúc bình làm cho bản thân bình tĩnh lại, yên lặng điều chỉnh cảm xúc của mình, dần dần tỉnh hiển nhiên, cái này chỉ là một vở vậy, ngay từ đầu đã là vở kịch được bàn tốt trước đó qua cô nghĩ rằng Diệp Thương Ngôn sẽ không đến đây, bây giờ đột nhiên xuất hiện nên làm cho cô hơi ngạc mắt cô nhìn thấy hai mắt anh vẫn luôn nhìn về phía cô, không hề dời đi chỗ nhiên anh duỗi tay ra, động tác vừa đẹp trai lại vừa phóng khoáng. Tần Thạc đang ở dưới đài vội vàng đặt một bó hoa hồng màu đỏ vào trong tay như hoa hồng có đính kim cương, giờ phút này lại lộ ra hào quang sáng chói ở dưới ngọn cả mọi người đều bị ánh sáng của bó hoa hồng đó hấp đẹp đến mức khiến cho tất cả những người phụ nữ ở đây đều cảm thấy rung một giây đó, An Hạnh Nhi cũng bị hấp dẫn mạnh quy vẫn cảm thấy Diệp Thương Ngôn sẽ mang đến những niềm vui bất ngờ cho người đó hoàn toàn khác với Cố Quân thứ mà Cố Quân Tường có thể nghĩ được và làm được, tất cả đều đi theo một khuôn phép thứ gọi là lãng mạn, cô nhắm mắt lại cũng đều có thể đoán được hết giờ nghĩ Quân Tường ghét bỏ sự cứng nhắc luôn theo quy củ,không có chút tình thú nào của cũng ghét bỏ anh ta, không có gì thay đổi, không có gì mới là có so sánh thì mới có tổn như vậy, cô nhìn thấy Diệp Thương Ngôn quỳ gối trước vẻ nhịp đập của tim cô lại trở nên không có quy luật nhìn thấy Diệp Thương Ngôn cao lớn đang nửa quỳ ở trước mặt như toàn bộ thế giới đều im người ở đây cũng vì hành động đột ngột của Diệp Thương Ngôn mà đều trở nên lặng ngắt như sợ là có một tiếng động nhỏ nào thì sẽ làm ảnh hưởng đến sự đẹp đẽ trước cảnh trước mắt đây thật đúng là một bức tranh xinh nói “An Hạnh Nhi, hãy gả cho anh.”An Hạnh Nhi cắn chặt môi thể không thừa nhận, trong giây phút đó tất cả ngón tay cô đều đang run ra cô không nghĩ tới Diệp Thương Ngôn sẽ làm tới mức này thực tế chỉ cần anh đến, sau đó anh tùy tiện hỏi cô một câu thì cô sẽ gả mở cánh môi đang cắn chặt ra, trong giây phút đó khóe miệng giương lên thành một nụ cười thật tươi, thật chói nói “Được.”Một tiếng “Được” này làm cho tất cả mọi người ở đây sợ đến ngây cũng đều cảm thấy trên thực tế một chuyện tình máu chó như vậy không thể nào xảy nữa nó lại còn xảy ra ở bên trong gia tộc giàu có nổi tiếng nhất trong Thanh Thành mà bọn họ tới tham gia không phải là tiệc cưới mà là một bộ phim hot năm đúng không?An Hạnh Nhi đưa tay ra nhận lấy bó hoa hồng của Diệp Thương giây phút như Cố Quân Tường mới tỉnh lại từ trong hoảng sợ, anh ta nhanh chóng đi qua, muốn kéo An Hạnh Nhi cũng trong nháy mắt đó, một bàn tay to đã nhanh hơn, kéo cả người An Hạnh Nhi vào trong ngực mình, hoàn toàn tránh được Cố Quân Tường đang đi tới gần một cách hoàn hảo với tốc độ nhanh đến kinh chí An Hạnh Nhi cũng không biết cô đã nhào vào trong ngực Diệp Thương Ngôn như thế nào chỉ có An Hạnh Cố Quân Tường cũng bị hình ảnh trước mắt làm cho khiếp một lúc sau anh ta mới phản ứng lại.”Cậu cả Cố, xin tự trọng.” Diệp Thương Ngôn ôm An Hạnh Nhi ở trong ngực mình, rõ ràng anh đang công khai thể hiện chủ quyền của Quân Tường siết chặt nắm ta mắng An Hạnh Nhi “Em điên rồi sao? Ai cũng gả à?””Đường đường là cậu ba của nhà họ Diệp đứng đầu tứ đại gia tộc Thanh Thành, anh nói là ai?” Sắc mặt An Hạnh Nhi trầm giây phút đó, không hiểu vì sao cô rất không thích Cố Quân Tường khinh thường Diệp Thương Ngôn như vậy.”Em có biết anh ta là người có nhân phẩm ra sao không? Em có biết anh ta đã chơi đùa bao nhiêu phụ nữ rồi không? Em lại đồng ý gả cho anh ta! An Hạnh Nhi, tốt nhất em nên hiểu là em đang làm cái gì đi.” Cố Quân Tường kiềm nén sự phẫn nộ, hung dữ đe dọa.”Chỉ cho quan đốt lửa mà không cho dân đốt đèn?” An Hạnh Nhi châm chọc “Anh chơi gái thì nói đó là lỗi lầm mà người đàn ông nào cũng mắc phải, Diệp Thương Ngôn chơi gái thì anh lại nói là nhân phẩm có vấn đề?””Tôi với anh ta có thể giống nhau sao?” Cố Quân Tường nghiến răng nghiến lợi.”Không giống nhau.” An Hạnh Nhi nói thẳng ra “Bản chất của anh còn tệ hại hơn anh ta nhiều.””An Hạnh Nhi!” Trong khoảnh khắc đó, Cố Quân Tường thật sự muốn giết dù An Hạnh Nhi không lấy anh làm chồng thì cũng không thể gả cho người đàn ông khác trước mặt mọi người như là tôn nghiêm của người đàn được phép xúc phạm!”Bà không cho phép.” Đột nhiên Văn Hải Đường mở mặt An Hạnh Nhi trầm mà cô định phản bác Thương Ngôn lấy tay nhẹ nhàng bịt kín miệng cô An Hạnh Nhi khẽ lay bàn tay ấm áp của anh cũng làm cho đôi môi cô cảm thấy ấm áp ra, cô vẫn cần có một chút dựa mà cô lại không dám chờ mong mà động của hai người nhìn qua thì rõ ràng là vô cùng mờ khắc đó ánh mắt Cố Quân Tường như muốn phun ra lửa hết.”Bà An có bất mãn gì với con sao?” Diệp Thương Ngôn hỏi, khiêm tốn lễ giờ nếu phải so sánh với Cố Quân Tường đang nổi giận thì thật sự là chênh lệch quá rõ ràng. Đã từng ra Thương Ngôn là một kẻ phong lưu thành tính lại ăn chơi trác Quân Tường lại là một cậu ấm khiêm tốn phong lưu phóng khoáng mà lại có sự nghiệp thành trong nháy tượng của hai người đã đổi qua cho nhau một cách hoàn Thương Ngôn trông còn cao quý hơn Cố Quân Tường gấp trăm lần.”Cậu thì có gì đáng để cho tôi vừa lòng đây?” Vẻ mặt của Văn Hải Đường vô cùng khinh thường Diệp Thương Ngôn.”Xét về gia thế, nhà họ Diệp không đủ môn đăng hộ đối với nhà họ An à?” Diệp Thương Ngôn không bởi vì sự khinh thường của Văn Hải Đường mà có gì khác thường, anh vẫn giữ sự khiêm tốn của Hải Đường im là nhà họ Diệp đứng đầu bốn gia tộc lớn nhất Thanh Thành, thừa sức sánh đôi với nhà họ An, vung cho nhà họ Cố tới mấy con phố.”So về vẻ ngoài, con kém Cố Quân Tường rất nhiều ư?” Diệp Thương Ngôn tiếp tục người đều biết, Diệp Thương Ngôn là người đàn ông đẹp trai nhất trong toàn bộ cái Thanh Thành này, không còn ai Cố Quân Tường, nếu bỏ lớp ngụy trang khí chất ôn hoà kia thì hoàn toàn không được tính là đẹp.”So về thành con được biết thì cho tới nay giải vinh dự nhất mà Cố Quân Tường mới lấy được là thanh niên xuất sắc của Bắc Văn đúng lúc con cũng được vậy.” Giọng nói đầy từ tính của Diệp Thương Ngôn có chứa cả sự ôn mạnh mẽ làm cho Văn Hải Đường phải nghẹn họng nhìn trân trối.”So về độ hào phóng thì con có thể bỏ ra 90 tỷ mua cho Hạnh Nhi ngọc bích mà cô ấy thích nhất, Cố Quân Tường lại chỉ biết trơ mắt nhìn thư Hạnh Nhi yêu thương bị người khác cướp đi.”Giờ phút này người bị nói xanh cả mặt không chỉ có Văn Hải Đường mà còn có Cố Quân Tường.”So về học thức, Cố Quân Tường có được bằng thạc sĩ kép tại ngôi trường tốt nhất Bắc Văn quốc, mà con lại có được bằng thạc sĩ của trường tốt nhất toàn cầu.” Lông mày Diệp Thương Ngôn nhướng lên “Tần Thạc.”Tần Thạc ngầm hiểu, vội vàng đưa chứng nhận bằng cấp cho Diệp Thương Thương Ngôn lại đứa cho Văn Hải Hải Đường không nhận lấy nhưng vẫn liếc mắt hai là không thể tin được, Diệp Thương Ngôn lại có được chứng nhận bằng cấp cao như thế này.”Còn cái quan trọng nhất.” Diệp Thương Ngôn dừng một chút “Cuộc đời này, An Hạnh Nhi sẽ là người phụ nữ duy nhất của con.”. Related posts
Ngày hôm sau, sáng sớm. An Hạnh Nhi thức dậy, đánh răng rửa mặt, trang điểm, xuống lầu. Vốn sớm hơn bình thường một chút, lại vào lúc xuống lầu, vẫn là đụng mặt Diệp Thương Ngôn. Tên này mỗi ngày đều sớm như vậy sao?! Sáng hôm qua không phải rất muộn mới dậy sao?! An Hạnh Nhi khiến mình bình tĩnh, nhìn có vẻ không có bắt kỳ phản ứng gì. Diệp Thương Ngôn nhìn dáng vẻ cô, khóe môi khẽ cong lên. Hai người một trước một sau ngồi vào bàn ăn ngoài trời. Chú Trung đã chuẩn bị xong bữa sáng cho họ, đặt trước mặt họ. Bữa ăn rất yên tĩnh. “cô chủ An, tối qua ngủ có ngon không?” Diệp Thương Ngôn bỗng nhiên hỏi. An Hạnh Nhi không trả lời. Chính là không muốn để ý. Vừa nghĩ tới hôm qua bị người này cưỡng hôn, cô liền thấy bức bối khắp nơi. Diệp Thương Ngôn khẽ cười. Cuối cùng cũng không nói nữa. Ăn sáng xong. An Hạnh Nhi ra ngoài, Diệp Thương Ngôn cũng theo ra ngoài. Cô ngồi vào xe của Hồ Phong. Anh cũng ngồi vào. An Hạnh Nhi nhìn anh. “cô chủ An không để ý đưa tôi một đoạn đi.” Diệp Thương Ngôn cười. “Tôi đang gấp.” An Hạnh Nhi cự tuyệt. “Không sao, tôi không vội. Đưa cô chủ An xong lại đưa tôi cũng được.” Diệp Thương Ngôn chết cũng mặt dày. An Hạnh Nhi cắn răng. “Hồ Phong, lái xe.” Diệp Thương Ngôn ra lệnh. Hồ Phong đương nhiên là nghe lời Diệp Thương Ngôn, căn bản không hề trưng cầu ý kiến của An Hạnh Nhi thì đã khởi động xe, lái ra khỏi biệt thự. An Hạnh Nhi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bộ dáng không muốn để ý tới anh. Diệp Thương Ngôn cứ nhìn cái ót cô như vậy, mắt đượm ý cười. Lúc Hồ Phong dừng xe chờ đèn xanh đèn đỏ, thông qua gương chiếu hậu nhìn phía sau một cái, con ngươi xém chút nhảy ra ngoài. Anh ta trước nay chưa từng nhìn thấy biểu cảm như vậy của Diệp Thương Ngôn, kiểu… Biểu cảm mà anh ta cũng không thể nói thành lời. Trong trí nhớ, rõ ràng toàn thân đầy máu tràn đầy khủng bố. Anh ta cũng từng vì vậy mà run sợ. Lúc này lại…dịu dàng như nước. Anh ta là một người trước nay không hiểu tỉnh yêu, giờ khắc này cũng vì ánh mắt của Diệp Thương Ngôn mà có chút lòng xuân nhộn nhạo. “Hồ Phong.” An Hạnh Nhi bỗng gọi anh ta. Hồ Phong hồi thần. Vừa phản ứng lại, đèn xanh đã sáng lên, hơn nữa phía sau còn có xe thúc giục. Khuôn mặt trầm tĩnh bắt biến của anh ta ngượng ngùng đỏ lên một giây, dáng vẻ nghiêm túc tiếp tục lái xe. Xe nhanh chóng tới tòa nhà An thị. An Hạnh Nhi mở cửa bước xuống. Chính là vội vã rời đi. Cứ cảm thấy còn ở thêm một lúc nữa, trán cô cũng có thể bị tên phía sau nhìn thủng. Bước chân cô vừa rời đi. “cô chủ An.” Diệp Thương Ngôn đột nhiên gọi cô lại. An Hạnh Nhi cắn răng, vẫn là dừng lại. Diệp Thương Ngôn từ trên xe bước xuống, đi tới trước mặt cô. An Hạnh Nhi cũng không biết tên này ăn gì mà cao như vậy. Lúc đó nhìn thấy anh cúi đầu, ngón tay thon dài đưa đến gần cỗ cô. An Hạnh Nhi sững sờ. Ngón tay anh thon dài sạch sẽ, đang giúp cô chỉnh lại quần áo. Thực ra lúc ra ngoài cô đã đặc biệt xem lại rồi, ở ngoài phong độ không thể xuất hiện vấn đề. Diệp Thương Ngôn lúc này chính là đang làm ra vẻ. Làm ra vẻ, rõ ràng nhìn rất thân mật. Mà lúc này là giờ cao điểm đi làm, người tới tới lui lui không ít. Họ lúc này lại ở cổng lớn công ty, dáng vẻ hai người liền bị rất nhiều người nhìn thấy rõ ràng. An Hạnh Nhi cũng có chút ngượng ngùng. Cô nói “Được rồi, Diệp Thương Ngôn.” Khóe môi Diệp Thương Ngôn vẫn luôn nở nụ cười. Anh bỗng cúi đầu, khẽ hôn lên trán cô. An Hạnh Nhi lúc này mặt đỏ đến sắp nỗ tung rồi. Tên này. Có cần gây bắt ngờ như vậy không. Ở nơi thế này, cô có còn cần mặt mũi nữa không. Cô khẽ cắn môi, tâm trạng căng thẳng đang dần sụp đổ… Còn may Diệp Thương Ngôn chỉ như chuồn chuồn lướt nước, anh nói “Tối gặp.” Nói xong, xoay người rời đỉ. An Hạnh Nhi thật sự cảm thấy tên này chính là quả bom người. Lúc nào cũng có thể khiến người ta nỗ tung thịt nát xương tan. Cô hít thở sâu một hơi, thầm điều chỉnh tâm trạng, đi vào tập đoàn An thị. Vừa vào, xung quanh có rất nhiều người nhìn cô, đều mang theo nụ cười chúc phúc. Má ơi. Tên yêu nghiệt Diệp Thương Ngôn này. Cô không cần nghĩ cũng biết, một màn sáng nay anh thân thiết đưa cô đi làm này sẽ lập tức truyền khắp công ty! Cô cố gắng khiến bản thân duy trì bình tĩnh, đi vào công ty. Bước vào. La Tư đương nhiên theo phía sau “Hôm này vệ sĩ Hồ không đi cùng sao?” “Lát nữa tới.” Đưa tên yêu nghiệt Diệp Thương Ngôn kia đi rồi. An Hạnh Nhi ngồi lên ghế làm việc của mình, mở máy tính. La Tư báo cáo công việc “Mười giờ sáng, mở cuộc họp hạng mục phòng ban, thời gian khoảng một tiếng, đã thông báo với tất cả chủ quản và nhân viên có liên quan. Ba giờ chiều, An tổng cần đến tòa nhà Quang Minh xem hiện trường, hiểu cụ thể dòng người và hoàn cảnh nơi đó. Bảy giờ tối, có một buổi tiệc thương nghiệp, là bữa tiệc thượng lưu tổ chức mỗi tháng, ban tổ chức lần này là ngân hàng Hạ Hi. Phòng thư ký chủ tịch đã đặc biệt giao phó, kêu cô nhất định phải tham gia.” “Được.” An Hạnh Nhi gật đầu, hỏi “Chủ tịch có đi không?” “Phòng thư ký nói, chủ tịch cùng cô tham gia.” La Tư trả lời. Khóe môi An Hạnh Nhi mỉm cười. Xem ra ba cô là thành tâm muốn dẫn cô vào thương giới. Bây giờ đã bắt đầu lót đường cho cô rồi. “An tổng uống cà phê đen sao?” La Tư báo cáo công việc xong, hỏi. “Hôm nay uống Cappucchino đi, cà phê đen quá đắng.” An Hạnh Nhi vừa xử lý văn kiện máy tính, vừa trả lời. “Cà phê đen quả thực không thích hợp với tâm trạng hôm nay của An tổng.” La Tư lúc này dường như còn cười. An Hạnh Nhi quay đầu nhìn cô ấy, sắc mặt rõ ràng không tốt. La Tư giải thích “Hình ảnh cậu ba Diệp tự mình đưa An tổng đi làm còn lưu luyến không rời, tất cả mọi người ở công ty đều đã biết rồi.” “Công việc hôm nay rất rảnh rỗi sao?” Sắc mặt An Hạnh Nhi khế trầm xuống. *Tôi ra ngoài làm việc.” La Tư vội cung kính nói, lúc xoay người rời đi, lại không nhịn được nói “Tất cả mọi người đều nói, cậu ba Diệp rất đẹp trai, còn nói An tổng và cậu ấy chính là trai tài gái sắc trời sinh một đôi.” *Xem ra công việc của thư ký La còn chưa đủ nhiều.” An Hạnh Nhi uy hiếp. “Tôi lập tức đi pha cà phê cho An tổng.” La Tư không dám nói nhiều nữa, vội vàng rời đi. An Hạnh Nhi nhìn bóng lưng cô ấy. Bắt giác lại nguyền rủa Diệp Thương Ngôn một trận. Tần Thạc cạn lời. Tên này thật sự là bị ma quỷ hớp hồn rồi, vì An Hạnh Nhi mà thực sự ngay cả mạng cũng không cần nữa có phải không?! Anh ta rất không vui nói “Không thể nào.” Con ngươi Diệp Thương Ngôn khẽ căng thẳng. “Anh không sinh được con gái, anh nhất định sẽ sinh một tên nhóc thối.” Kéo ra ngoài, đánh chết!
********** Lời nói của bác sĩ để tất cả mọi người không khỏi thở một hơi nhẹ nhõm. Cùng lúc đó. Diệp Thương Ngôn được nhân viên y tế đầy ra từ trong phòng phẫu thuật. “Thương Ngôn.” Tần Thạc vội vàng chạy tới. Tất cả mọi người cũng đi theo. “Sao rồi, có nhận ra tôi là ai không? Tôi là ai?” Tần Thạc kích động hỏi Diệp Thương Ngôn. Trên người trên mặt của Diệp Thương Ngôn đều là băng vải, nhìn có chút buồn cười. Anh cứ nhìn Tần Thạc như thế, không có phản ứng. “Không phải là trí thông minh của cậu xảy ra vấn đề rồi đó chứ?” Tần Thạc thấy Diệp Thương Ngôn không trả lời mình, anh ta liền trở nên căng thẳng. Diệp Thương Ngôn dứt khoát nhắm mắt lại. “Bác sĩ, bác sĩ, có phải là cậu ấy bị choáng rồi không?” Tần Thạc kéo bác sĩ ở bên cạnh, vội vàng hỏi. Bác sĩ bị Tần Thạc kêu như vậy thì cũng bắt đầu hoài nghi chẩn đoán của mình. Lúc ông ta muốn đi qua tiến hành kiểm tra cho Diệp Thương Ngôn. “Không cần đâu, tôi rất ổn.” Diệp Thương Ngôn mở miệng, giọng nói tỉnh táo đến khó tin. *… Thương Ngôn, anh không bị ngốc hả, anh không ngốc thì tại sao lại không nói chuyện?” Tần Thạc mang theo chất giọng oán trách. “Không muốn nói.” “Tại sao lại không muốn nói, có phải vì cảm thấy không thoải mái ở đâu không hả? Anh không thoải mái ở đâu thì anh phải nói ra, anh chịu đựng như vậy, nếu như xảy ra vấn đề gì lớn thì sao đây? Anh đừng có cuồng sĩ diện nữa…” “Được rồi.” Tiêu Việt Duệ đều đã không nhìn được nữa “Người nào không biết còn tưởng là Thương Ngôn là vợ của cậu đó, yên tĩnh một chút đi.” “phắc diu, tôi là thẳng nam mà, thẳng nam.” Tần Thạc cạn lời. Ai là vợ của ai chứ. Nhưng mà lúc này tất cả mọi người đều nhìn thoáng qua An Hạnh Nhi. So với Tần Thạc, đúng là An Hạnh Nhi tỉnh táo hơn nhiều. Đúng vậy, cô mới chính là vợ của Diệp Thương Ngôn. Đúng là Diệp Thương Ngôn cũng bởi vì cô mới bị thương. Đúng là người nên kích động nhất hẳn phải là cô. “Trước tiên chúng ta đưa bệnh nhân đến phòng bệnh đi.” Dường như là nhân viên y tế cũng không nhìn nổi nữa, vội vàng nhắc nhở. Cũng hóa giải khoảnh khắc xấu hỗ cho An Hạnh Nhi. Chính là… Ở trước mặt bạn bè của Diệp Thương Ngôn, cuối cùng cô cũng có chút không còn mặt mũi. Tất cả mọi người đều đi theo nhân viên y tế đi vào trong phòng bệnh vip. Nhân viên y tế chăm sóc cho Diệp Thương Ngôn thỏa đáng, sau đó lại dặn dò rất nhiều thứ rồi mới rời khỏi. Sau khi đi khỏi, Tần Thạc vẫn không thể tỉnh táo được nửa điểm, vẫn cứ luôn hỏi han anh, cứ ở bên cạnh Diệp Thương Ngôn, cứ như là sợ anh đột nhiên chết đi. Nếu như không phải biết Diệp Thương Ngôn không phải là người đồng tính, An Hạnh Nhi cũng sẽ nghi ngờ bọn họ có một chân với nhau. Chỉ là. Tình cảm giữa Diệp Thương Ngôn và Tần Thạc tốt đến vậy à? Cô cho rằng bọn họ chỉ là bạn nhậu. Sống phóng túng, việc ác bắt tận. Cô chưa từng nghĩ tới tình cảm của bọn họ lại thân thiết như thế. “Hạnh Nhi.” Tiêu Việt Duệ đứng ở bên cạnh đột nhiên lại gọi cô. An Hạnh Nhi ngoái nhìn. Bắt đầu kể từ khi bước vào trong phòng bệnh, đều là Tần Thạc ở bên cạnh với Diệp Thương Ngôn, dường như là những người khác vẫn luôn giữ vững một chút khoảng cách, ngay cả cô cũng như vậy. Thật ra là không phải cô không muốn đến đó quan tâm Diệp Thương Ngôn, nhưng cô lại không biết mở miệng như thế nào. Dù sao thì lúc nãy bọn họ mới cãi nhau. “Cô ra đây với tôi một chút đi.” Tiêu Việt Duệ nhẹ giọng nói. An Hạnh Nhi lại nhìn Diệp Thương Ngôn rồi sau đó ra ngoài với Tiêu Việt Duệ. Lúc đi khỏi, rõ ràng là người đàn ông trên giường bệnh nhìn thoáng qua cô. Bên ngoài phòng bệnh. Trên hành lang yên ắng. Tiêu Việt Duệ nói thẳng “Lúc nãy tôi còn chưa nói xong, bây giờ tôi nói tiếp.” “Được, anh cứ nói đi.” An Hạnh Nhi gật đầu. “Tính cách của Tần Thạc là vậy, cô đừng để ở trong lòng, miệng thẳng tâm nhanh, nhưng mà người thì không xấu.” “Tôi biết rồi.” An Hạnh Nhi mỉm cười, biểu thị cô không để ý những lời nói lúc nãy của Tần Thạc. “Nhưng mà những lời Tần Thạc nói là thật, Diệp Thương Ngôn vì cô mà ngay cả mạng sống cũng không cần.” Tiêu Việt Duệ nói từng câu từng chữ. An Hạnh Nhi ngước mắt lên nhìn anh ta, có chút kinh ngạc. Tiêu Việt Duệ nói “Tối nay tôi thất tình, cô cũng biết đó.” An Hạnh Nhi gật đầu. Đương nhiên là cô biết anh ta vẫn còn thích Hạ Tư Tư. “Đương nhiên cũng không tính như là thất tình, chính là… chính là tôi đã đánh giá cao năng lực của mình, thật ra thì tôi không mạnh mẽ như mình đã nghĩ, cho nên tôi không có cách nào thản nhiên đối mặt với tình cảm của Tư Tư và Nhiếp Tử Minh, cho nên đã lựa chọn nửa đường rời đi. Diệp Thương Ngôn và Tần Thạc thấy tôi đi thì cũng đi cùng với tôi, sau đó chúng tôi đến Ngự Càn Vương Triều uống rượu, nửa đường lại nhận được điện thoại của cô.” Tiêu Việt Duệ nói với cô chuyện mà sau khi bọn họ rời khỏi. “Có lẽ là cô không biết khi mà Diệp Thương Ngôn nghe thấy tin tức cô bị đuổi giết, sắc mặt của anh ta trở nên khó coi tới cỡ nào. Nói thật thì Diệp Thương Ngôn không phải là một người dễ dàng nhận phải sự ảnh hưởng, lúc mà giết…” Tiêu Việt Duệ dừng lại một chút “Lúc vô cùng tức giận cũng không nhìn ra được tâm trạng của anh ta, nhưng mà bởi vì cô xảy ra chuyện mà đã làm cho anh ta hoàn toàn không thể kiểm soát, lúc đó tôi với Tần Thạc nhìn thấy mà cả hai đều có một loại ảo giác xảy ra một chuyện vô cùng lớn.” “Nhưng mà tâm trạng của anh ta dường như cũng chỉ có một giây liền biến mát, bắt đầu từ sau đó lại vô cùng tỉnh táo sắp xếp, làm như thế nào để nghĩ cách cứu cô, phải nghĩ ra cách không thể có gì sai sót để cứu cô. Có lẽ là cô cảm thấy anh ta rất lạnh lùng có đúng không, lúc nói chuyện với cô lại không cảm nhận được một chút lo lắng của anh ta đối với cô?” Tiêu Việt Duệ hỏi An Hạnh Nhi. An Hạnh Nhi gật đầu “Đúng vậy.” “Trên thực tế, mỗi lúc mà anh ta trò chuyện với cô, tay cầm điện thoại đều đang phát run, run rẫy không thể kiềm chế, tôi có thể đảm bảo nói cho cô biết lần cuối cùng bàn tay của anh ta bị run là hồi mười năm trước.” “Mười năm trước?” An Hạnh Nhi kinh ngạc. “Đây không phải là trọng điểm.” Tiêu Việt Duệ tóm tắt “Trọng điểm là anh ta thật sự sợ cô chết.” An Hạnh Nhi cắn môi. Dường như là cô… đã cảm nhận được. “Sau khi Diệp Thương Ngôn đã sắp xếp xong xuôi tất cả thì liền trực tiếp điên cuồng lái xe chạy đến chỗ của các người, lúc bắt đầu tôi với Tần Thạc cũng không hiểu tại sao anh ta lại chạy một chiếc xe mà không chở tôi với Tần Thạc đi cùng. Trên đường đi, Tần Thạc mắng chửi có phải là Diệp Thương Ngôn không còn nhân tính, đến lúc Diệp Thương Ngôn xảy ra chuyện rồi tôi mới biết được hóa ra là anh ta đã sớm ôm sự chuẩn bị cứu cô mà hi sinh bản thân, cho nên không muốn liên lụy tôi và Tần Thạc.” An Hạnh Nhi nghe nói như vậy, trái tim lại khó chịu. Cô không ngờ tới, thật sự không ngờ tới là Diệp Thương Ngôn lại đối xử với cô như thế. “Lúc tôi và Tần Thạc chạy đến hiện trường nhìn thấy Diệp Thương Ngôn lái xe điên cuồng tông vào chiếc xe đang chạy về phía cô, chúng tôi đều chắn động bởi vì hành động của anh ta. Tôi biết là anh ta thích cô, nhưng mà không ngờ tới anh ta lại thích cô như thế.” Tiêu Việt Duệ nhìn An Hạnh Nhi “Tôi nhìn vết tích hư hỏng của xe Diệp Thương Ngôn và đối phương, thật sự là không muốn sống mới có thể làm như vậy, liều lĩnh như vậy, dùng tốc độ nhanh như vậy, không hề do dự chút nào, nếu như mà do dự một chút, hoặc là giảm tốc độ một chút thì xe của đối phương sẽ đâm thẳng vào xe của cô, nếu là như thế, người nằm trên giường bệnh cũng không phải là Diệp Thương Ngôn, mà chính là cô.” Thật ra thì An Hạnh Nhi biết chứ. Vào khoảnh khắc mà cô ôm đầu chuẩn bị xong tất cả, cô nghe thấy âm thanh xe va chạm với nhau. Âm thanh đó thật sự làm cho người ta… kinh hồn bạt phía.
an hạnh nhi và diệp thương ngôn