Bàn tay chứa rất nhiều vi khuẩn và nếu vô tình chạm vào các vết thương sau mụn thì bạn đang trực tiếp tạo điều kiện cho mụn trở lại. Hãy tập bỏ thói quen đưa tay lên mặt, thường xuyên rửa tay bằng gel và nghiêm cấm nặn mụn bằng tay không. 8. Tăng cường rèn luyện thể thao Không có 'vùng cấm' và đầy tính nhân văn. 26/12/20 08:08 GMT+7 1 đăng lại 50 liên quan Gốc. Người ta vẫn thường nói tham nhũng vốn là 'khuyết tật bẩm sinh' của quyền lực, vì ở chế độ nào, thời nào thì 'căn bệnh nan y' này dường như khó trị. Ở nước ta cũng vậy. Trong Năm 2010, Agassi tiết lộ rằng anh từng sử dụng chất cấm methamphetamine và bị phát hiện vào năm 1998. Agassi giải thích anh chỉ vô tình uống phải một loại đồ uống do một thành viên trong đội ngũ của mình đưa cho. Kết quả, Agassi được tha bổng. Là một cỗ máy nổi tiếng mạnh mẽ, hoạt động trong môi trường đặc biệt bận rộn, việc duy trì sự an toàn trong khi làm việc với xe nâng là điều quan trọng. Một Nghiêm cấm giao xe ô tô để học viên tự lái mà không có giáo viên. Cục Đường bộ Việt Nam vừa có văn bản yêu cầu các sở giao thông vận tải tăng cường quản lý đào tạo thực hành lái xe, nghiêm cấm các trường hợp chủ quan, giao xe để học viên tự học lái mà không có 15/9/22 #1 Phố đường tàu bất ngờ bị cấm giữa đêm, cả trăm du khách cố nán lại ngắm tàu Tối 14/9, hàng trăm khách du lịch nước ngoài bất ngờ trước việc bị chặn đường vào phố cà phê đường tàu (Hà Nội), nhưng đa số đều nán lại khá lâu để chờ đón xem cảnh tàu hỏa chạy qua. dantri.com.vn Quản không được thì cấm! Đó là nét đẹp của Quan Lại VN. cuongtmu Il43WL. Biên tập Tử Đằng aka Pumbaa Sáng sớm hôm sau, Bạch Tĩnh Thừa bị điện thoại trưởng phòng đánh thức, trưởng phòng nói chuyện luôn là gào gào gào thét thét trong điện thoại vô cùng lo lắng nên thúc cậu đến công ty trước một giờ để dự họp. Bạch Tĩnh Thừa còn đang ngái ngủ, thầm trách tại sao công ty đến bây giờ mới báo cho cậu biết chứ? Nói ừa cho có lệ, rồi tắt điện thoại. Bị đánh thức rồi cũng không thể ngủ tiếp được nữa, Bạch Tính Thừa mở to mắt nhìn trần nhà quen thuộc. Cậu suy nghĩ lúc nào mình đã trở về nhà được? Ký ức lúc tối hôm qua bị người cưỡng gian rất khắc sâu, đến nỗi dù cậu có ngủ mê man vẫn còn gặp ác mộng, cậu thấy mình mặc quần áo như một tên nô lệ, quỳ phục tại chân chủ nhân mà kêu một cách dâm loạn, ở phía sau cậu là một sextoy cắm vào, đang mở chế độ tối đa, cậu đong đưa mông cùng thắt lưng như chó vẫy đuôi mừng chủ, chờ đợi chủ nhân có thể sờ cậu một cái. Chủ nhân cười khẽ một tiếng, lãnh đạm hỏi “Có muốn không?” Bạch Tĩnh Thừa gật gật đầu, vươn ra đầu lưỡi liếm liếm đầu ngón tay chủ nhân lấy lòng, chủ nhân không cự tuyệt cũng không tiến thêm, chỉ là rũ mắt nhìn Bạch Tĩnh Thừa lẳng lơ không ra gì, Bạch Tĩnh Thừa một bên cố gắng liếm láp để lấy lòng chủ nhân, một bên dè dặt nhìn chủ nhân, chủ nhân của cậu có nét mặt đẹp trai oai phong, vẻ mặt lạnh lùng, mơ hồ làm cho người khác cảm thấy áp bách. —— Mà người đó lại là giám đốc của cậu, Đào Hàn Quang! Nhớ lại ác mộng đó, hai má Bạch Tĩnh Thừa không khỏi nóng lên, cậu không biết vì sao mình sẽ mơ thấy giám đốc quanh năm lãnh đạm cấm dục kia, càng không rõ vì cái gì lại liên tưởng được tên tối hôm qua với giám đốc cậu. Bạch Tĩnh Thừa hi vọng, mong rằng tối hôm qua ở trong ngõ hẻm chỉ là một giấc mộng thôi? Nhưng mà rời giường thì eo mỏi lưng đau cùng hạ thân khó chịu đều nói cho Bạch Tĩnh Thừa biết —— tối hôm qua cậu xác xác thật thật bị một người xa lạ cường bạo. Bạch Tĩnh Thừa còn phát hiện, cậu bị hắn thay quần áo, đã đổi luôn quần lót cùng đồ ngủ, Thừa rời giường chuyện đầu tiên cần phải làm là đi tắm rửa. Ngâm mình trong nước nóng không ngừng dùng khăn chà xát, đến nỗi làn da đỏ ửng, bị trầy xướt cũng không chịu ngừng, hi vọng như vậy có thể xóa bỏ dấu vết tối hôm trước. Cậu cảm giác trên người mình toàn là mùi tinh dịch, sợ người khác ngửi thấy. Đến khi Bạch Tĩnh Thừa đến công ty, trong phòng hội nghị đã chật kín người, tổng giám đốc Đào Hàn Quang mặc tây trang cùng giầy da đang đứng ở màn hình lớn nói chuyện, mặt không đổi sắc liếc Bạch Tĩnh Thừa một cái, cũng không làm hắn phân tâm. Bạch Tĩnh Thừa ôm biên bản ghi chép, hướng trưởng phòng cười cười xin lỗi, Đào Hàn Quang ngoắc ngoắc ngón tay, bảo cậu vào. Đến lúc họp thực chất nội dung cũng không có gì nhiều, chẳng qua là nói về tôn chỉ công ty, yêu cầu mọi người đoàn kết, giúp cho công ty lớn mạnh. Loại hội họp này công ty mỗi tháng phải tổ chức một lần, lần nào cũng như lần nấy. Chỉ là lần này tổ chức sớm hơn bình thường mà thôi. Có nhiều người ở đây không tập trung nghe, lén lút ở di động ở dưới bàn chơi game hoặc làm những chuyện khác. Bạch Tĩnh Thừa làm bộ nghiêm túc nghe xong trong chốc lát, cũng chịu không nổi lấy điện thoại online, chỗ ở hiện tại của cậu giờ không còn an toàn, cậu rất sợ tên kia sẽ còn đến, cho nên cậu phải nhanh chóng tìm phòng khác, dọn đi càng xa càng tốt. Cậu tìm được một khu nhà trọ cũng còn mới, hoàn cảnh tốt lại an ninh nên tiền thuê hơi cao, nhưng vẫn có thể chấp nhận được, vì vậy cậu nhắn tin cho chủ nhà, sau khi hỏi han cẩn thận kĩ càng, quết định hôm nay cậu sẽ dọn vào ở. “Cậu muốn chuyển nhà?” âm thanh trầm thấp dễ nghe của Đào Hàn Quang bỗng nhiên vang lên, làm cho Bạch Tĩnh Thừa hoảng thốt. Hội nghị đã giải tán tự lúc nào, chỉ có cậu cùng Đào Hàn Quang đang dọn dẹp tài liệu chuẩn bị đi. Bạch Tĩnh Thừa bị phát hiện không tập trung, hơi ngượng ngùng, lúng túng nói “Đào tổng, tôi. . .” Cậu cúi đầu không dám nhìn thẳng Đào Hàn Quang, phía sau gáy cong thành một độ cong xinh đẹp, có thể nhìn thấy được làn da tuyết trắng như sứ, xương quai xanh còn có mấy nốt đỏ, vừa thấy liền biết là cái gì. Đào Hàn Quang nhìn chằm chằm những dấu hôn hồi lâu, ánh mắt hung ác nham hiểm, âm thanh vẫn bình thường “Đừng khẩn trương, tôi chỉ là thuận miệng hỏi một chút. Tan họp, cậu có việc thì đi đi.” Bạch Tĩnh Thừa như được đại xá, ôm đống giấy tờ nhanh chóng chạy ra ngoài. Đào Hàn Quang ngồi trên ghế Bạch Tĩnh Thừa vừa ngồi lúc nãy, bàn tay lướt lên mặt bàn, giống như đang vuốt ve gương mặt người yêu, lẩm bẩm duy nhất tên một người. Bạch, tĩnh, thừa! Tôi xem em có thể chạy trốn tới chỗ nào! Bạch Tĩnh Thừa vì chuyện dọn nhà nên xin trưởng phòng nghỉ phép một buổi chiều, chế độ ở công ty cũng thoáng, bình thường chỉ cần nói với trưởng phòng một tiếng là được, vậy mà hôm nay trưởng phòng lại nói xin phép thì đến xin tổng giám đốc Đào. Bạch Tĩnh Thừa đành phải cắn răng gõ cửa phòng giám đốc, cầu mong đào tổng đừng vì chuyện cậu không tập trung hội nghị mà khó dễ cậu. Đào Hàn Quang một người mặt lạnh tâm nóng, bên ngoài nhìn cứng ngắc khó gần, thực tế những người cấp dưới đều nói anh là người bình dị dễ gần, cho nên khi anh nghe Bạch Tĩnh Thừa nói trong nhà có việc gấp thì liền phê chuẩn, lại còn nhiệt tình hỏi thăm “Có cần tôi hỗ trợ không? Cậu không có xe, chuyển nhà cũng bất tiện.” Bạch Tĩnh Thừa mím môi, ngại ngùng lắc đầu từ chối “Kế nhà mới của tôi có người bạn học chung đại học đang rảnh, cậu ta cũng có xe, nên không cần phiền Đào Tổng”. Đào Hàn Quang cười cười, rồi bảo Bạch Tĩnh Thừa đi đi. Trời sập tối, Tề Ngạn bận cả một buổi chiều từ phòng mới Bạch Tĩnh Thừa đứng trước đầu xe, rất bá đạo quyết định với Bạch Tĩnh Thừa “Hôm nay thời tiết tốt như vậy, đáng lẽ giờ này tôi đang lái xe, chở người đẹp đi dạo bờ biển, tâm sự nhân tình thế thái ngâm thơ ca hát, nhìn mặt trời lặn ở bờ biển sau đó đi ăn một bữa tối có ánh nến lãng mạn. Ai, người đẹp làm bạn hóng gió không có, làm thơ ca hát cũng không, không bằng cậu bồi thường tớ ăn cơm dưới ánh nến rồi xem mặt trời lặn đi.” Gió đêm hiu hiu, Bạch Tĩnh Thừa đứng ở đầu ngọn gió, một đầu tóc ngắn bay bay, cậu hất lọn tóc mỏng về phía sau, lộ ra gương mặt nghiêng xinh đẹp, lông mi dày rậm, cái mũi rất thẳng. Cậu quay qua Tề Ngạn đang cười cong mắt, mang theo ý cười nói “Được.” Tề Ngạn kinh ngạc liếc tĩnh thừa tại dưới ánh nắng chiều chiều, xinh đẹp như một bức tranh, nội tâm đang bình tĩnh lại bị cậu khuấy cho gợn sóng, Tề Ngạn thầm nghĩ, cái cảm giác này có phải là yêu rồi không? Hồi học đại học, Bạch Tĩnh Thừa vì lớn lên trông rất được nên thường xuyên bị lầm cho rằng là sinh viên ngành nghệ thuật, Tề Ngạn lần đầu tiên nhìn thấy cậu, cũng cho rằng cậu là diễn viên, ngốc ngốc chạy đến xin chụp ảnh và kí tên. Đến khi học lớp chuyên ngành thì gặp lại cậu, còn kinh ngạc một phen, cả buổi học đều nhìn Bạch Tĩnh Thừa chằm chằm đến ngơ ngẩn, suýt nữa bị giáo viên gọi đứng lên trả lời câu hỏi. Lúc đó Tề Ngạn cũng rất thích Bạch Tĩnh Thừa, nhưng vì không học cùng ban, thời gian gặp nhau rất ít, cho nên y không phát hiện. Y học đại học bốn năm cũng không nghỉ một buổi học nào, chính là vì có thể ngồi chung bàn với Bạch Tĩnh Thừa, có khi còn cố ý mua hộp trà sữa hoặc là bánh ngọt, làm bộ mình ăn không hết, nhường Bạch Tĩnh Thừa cùng ăn với mình. “Bạch Tĩnh Thừa tiên sinh, mời.” Tề Ngạn galant mở cửa xe, “Tớ biết có quán ăn, mùi vị vô cùng ngon.” Năm đó bản thân không chắc chắn, bây giờ ra tay cũng không muộn nhỉ? Chờ Bạch Tĩnh Thừa ngồi lên ghế phó xe, Tề Ngạn mới phát động ô tô, mới vừa đảo quanh tay lái, bỗng nhiên một tiếng vang thật lớn —— “Phịch ——!”một tiếng, thân xe chấn động, là tiếng nổ! Tề Ngạn nhanh chóng xuống xe xem xét, Bạch Tĩnh Thừa cũng đi theo xuống xe, hai người buồn cười ngồi xổm trước đầu xe, cúi thấp người kiểm tra. Không biết là người nào chơi ác hay đứa nhóc nào nghịch ngợm, mà ở ngay quốc lộ lại lại rải đinh mũ, thật khéo, Tề Ngạn đúng là không gặp may mà. “Xem ra dạo bờ biển ngắm mặt trời lặn cùng bữa tối dưới ánh nến đều phải ngâm nước nóng rồi.” Bạch Tĩnh Thừa nhún vai, bất đắc dĩ nói. Tề Ngạn mặt mày đau khổ, nhún vai theo cậu, gọi điện thoại kêu xe tải đến kéo. Lúc này, một chiếc sáng bóng từ xa chạy đến cạnh Bạch Tĩnh Thừa, Bạch Tĩnh Thừa đứng tránh qua một bên, lại thấy lái xe quay cửa kính xe xuống kêu “Bạch Tĩnh Thừa?” “Đào tổng?” Bạch Tĩnh Thừa thấy người đến có chút kinh ngạc, “Sao anh lại đến đây?” Đào Hàn Quang một tay cầm tay lái, nhìn nhìn Tề Ngạn cùng xe của y, rồi lại nhìn nhìn Bạch Tĩnh Thừa, trả lời “Đi thăm bạn, không ngờ lại gặp cậu. Làm sao vậy? Hình như xe của bạn cậu bị gì thì phải?” Bạch Tĩnh Thừa kể sơ qua nguyên nhân, Đào Hàn Quang lại nhiệt tình nói “Đến đâu ăn? Nếu không tôi đưa mọi người đi?” Không đợi Bạch Tĩnh Thừa cự tuyệt, Đào Hàn Quang đã xuống xe, đem cậu nửa đẩy nửa kéo nhét vào trong xe, cũng không thèm liếc nhìn tới Tề Ngạn một cái. Tề Ngạn phát giác không khí có chút không ổn, vừa định kéo Bạch Tĩnh Thừa xuống xe, Đào Hàn Quang đạp chân ga, bỏ Tề Ngạn ra xa. ps đúng 1 năm luôn = tới giờ mới làm xong, sẽ up cho hết mà haha Chương trước Mục lục/Download Chương tiếp theo Bầu trời đã tối đen như mục, ngoại trừ hắn ra thì trong công ty không còn ai cả, Đào Hàn Quang ôm Bạch Tĩnh Thừa đi ra, Bạch Tĩnh Thừa dựa vào trong lồng ngực hắn, đi một bước cũng đều liên lụy đến đồ vật bên trong làm cho cơ thể nhũng ra, hơi thở cũng ẩm nóng hơn. “Ưm… ha, mi… mi muốn dẫn ta đi đâu?” Bạch Tĩnh Thừa đã hoàn toàn sợ Đào Hàn Quang. Đào Hàn Quang nâng cậu lên, nhíu mày, Bạch Tĩnh Thừa chủ động ôm cổ hắn “Về nhà”. Đào Hàn Quang đem cậu ngồi ở ghế phó lái, khởi động ô tô, thân xe rung động càng làm cho Bạch Tĩnh Thừa càng bị kích thích, cậu đột ngột bị cắm bắn, cúi đầu đứng dậy suýt nữa thì đụng vào kính chắn gió. Đào Hàn Quang kéo cậu nằm xuống đùi, Bạch Tĩnh Thừa chịu đựng cơn bắn tinh không được cùng với phía sau khoái cảm như cơn sóng ập tới, nằm trên đùi Đào Hàn Quang nghẹn ngào. Khi Đào Hàn Quang lái xe ra ngoài nhìn thấy dưới văn phòng có một chiếc ô tô hơi quen mắt, hắn chạy thêm chút thì nhìn thấy tn đang ngồi ở trước đầu xe, vừa nhìn vào văn phòng chốc lại nhìn xem đồng hồ. “Ồ, tn kia cũng thật si tình, vẫn đang chờ đợi em”. Đào Hàn Quang cười mỉa mai, trước khi chạy xe ra còn nhìn tn thêm một lần nữa nói “Ngày nào đó anh sẽ giết chết họ Tề kia! Giết chết những tên dám mơ tưởng đên em!” Bạch Tĩnh Thừa sợ hắn dám nói dám làm nên lo lắng nắm áo hắn “Chuyện này không liên quan cậu ta, tôi xin anh tha cho cậu ấy đi.” Đào Hàn Quang nguy hiểm liếc Bạch Tĩnh Thừa một cái, hung tợn nói “Em dám vì hắn mà cầu ta? Bạch, Tĩnh, Thừa! Xem ra anh đối với hắn đối với em còn có chút nể nang!” Bạch Tĩnh Thừa nuốt nước bọt, sợ đến không thể thở. Đào Hàn Quang lấy di động ra, ra lệnh cậu cởi quần áo kể cả đồ lót. Bạch Tĩnh Thừa đành phải nghe theo, vừa cởi quần vừa tránh đụng đến hạ thể, thoát trần truồng, Đào Hàn Quang vứt di động qua cậu, ra lệnh tiếp “Mở máy chụp hình. Anh muốn em tự chụp ảnh mình cao trào”. Bạch Tĩnh Thừa cầm điện thoại, nhìn thấy toàn là hình khỏa thân của chính mình, sợ đến mức suýt nữa thì làm rớt cả điện thoại, Đào Hàn Quang liếc cậu, cậu không dám chậm trễ, mở chế độ chụp ảnh chỉnh tự chụp, Đào Hàn Quang nói muốn cậu tự chụp ảnh cao trào, cao trào sao? Bạch Tĩnh Thừa nghẹn ngào dùng tay trái cầm điện thoại hơi nghiêng về phía dương vật chuẩn bị tư thế, ngoài cửa xe ánh đèn hắc từ nhà cao tầng trong mắt Bạch Tĩnh Thừa có cảm giác dường như bản thân đang giơ chân trước mặt mọi người, dâm đãng thấp hèn khoe ra thân thể. Cảm giác xấu hổ càng làm khoái cảng thêm mãnh liệt sâu sắc, nhiều lần cậu sắp đạt tới cao trào nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, còn một chút nữa, còn một chút nữa. Cậu lén trộm nhổ ghim giấy ra, Đào Hàn Quang không phản đối, cậu mới dám tiếp tục làm, lộng đến tê tay vẫn còn thiếu một chút, Đào Hàn Quang nói “Còn năm phút nữa nếu em còn không bắn ra thì đừng nghĩ đến chuyện xuống giường”. Bạch Tĩnh Thừa càng cố gắng đẩy nhanh tốc độ, dâm thủy đã chảy ra đầy tay nhưng vẫn không thể bắn được, nhìn thấy xe gần tiến vào khu dân cư cao cấp, Bạch Tĩnh Thừa gấp đến độ phát khóc, bàn tay ngưng chơi đùa dương vật mà chầm chậm đụng đến sau huyệt, móc ra bút được cắm ở trong, sau đó dùng sức đâm vào! “Aaaaa-“ Bạch Tĩnh Thừa đến cao trào thét lên, tinh dịch phun ra dính lên màn hình di động, màn hình phản xạ lại gương mặt Bạch Tĩnh Thừa bị tinh dịch bắn lên cả mặt mình. Đào Hàn Quang dừng xe, nắm vô lăng nghiêng đầu nhìn cậu “Bắn ra nhưng không chụp lại, em nói phải làm thế nào hửm?” Bạch Tĩnh Thừa thở dốc, ánh mắt tan rã, dường như còn đang đắm chìm trong cao trào. “Làm không đúng theo yêu cầu thì phải nhận trừng phạt”. Đào Hàn Quang mở cửa xe, ra lệnh “Xuống xe”. Bạch Tĩnh Thừa trần truồng bị đá xuống, Đào Hàn Quang không cho cậu dùng tay che phía dưới, Bạch Tĩnh Thừa chỉ có thể dựa vào Đào Hàn Quang thật sát ý đồ dùng cơ thể Đào Hàn Quang có thể che chắn được một chút. Tư thế này giống như sủng vật ngoan ngoãn bám dính chủ nhân làm Đào Hàn Quang rất hưởng thụ. Chỗ Đào Hàn Quang ở là một khu biệt thự rất sa hoa, ở đằng trước biệt thự là gara, sân vườn, hồ bơi phía sau. Cách một khoảng rất xa mới có hàng xóm, Bạch Tĩnh Thừa hơi thả lỏng người, nhưng nghĩ lại bản thân cậu đang một thân một mình có muốn chạy cũng không thoát được. Đào Hàn Quang dường như hiểu suy nghĩ cậu, nói đùa “Đừng hi vọng có thể trốn thoát, những người ở gần đây biến thái còn hơn cả ta, cưng như vậy nếu lọt vào tay họ không chỉ bị thao vài lần là xong đâu.” Bạch Tĩnh Thừa cũng vẫn muốn phản kháng “Ngươi muốn giam cầm ta? Đây là phạm pháp!” Đào Hàn Quang thờ ơ nói “Vậy báo công an đi, kiện ta lên toa, nói cho mọi người biết cưng bị ta cưỡng hiếp giam cầm còn một đống chi tiết biến thái dơ bẩn khác! Ta không quan tâm, còn cưng?” Bạch Tĩnh Thừa á khẩu không trả lời được, cậu thừa nhận cậu không thể bị mọi người chỉ trỏ sau lưng được, cậu thà bị Đào Hàn Quang nhốt lại ở một nơi tối tăm nào đó cũng không muốn vạch áo cho mọi người xem lưng. Đào Hàn Quang đoan chắc điểm này nên mới dám trắng trợn uy hiếp cậu. Bạch Tĩnh Thừa đã rất ngạc nhiên, trong tưởng tượng của cậu nơi Đào Hàn Quang giam cầm cậu là phòng điều giáo, trên tường treo đầy các công cụ dạy dỗ, mà thực tế đây chỉ là một ngôi nhà ấm áp và đơn giản. Đào Hàn Quang đứng phía sau cậu nói “Lúc anh mua căn nhà này trong lòng đã nghĩ nếu chúng ta giống như người yêu bình thường với nhau, anh sẽ cho em một căn nhà lý tưởng.” Bạch Tĩnh Thừa có chút xúc động, nhưng vẫn oán hận nói “Nhưng ngươi chưa từng đối xử ta như một người yêu bình thường”. “Là do em không chịu nghe lời,” Đào Hàn Quang nói, “Nếu em chịu nghe lời anh, anh cũng sẽ đối xử nhẹ nhàng với em một chút”. “Phòng ngủ ở lầu hai, anh cho phép em tắm rửa một chút, đem đồ ở dưới lấy ra. Tắm rửa xong, anh hi vọng em ngoan ngoãn còng lại ở trên giường chờ anh đến thao”. Đhq vỗ vỗ cặp mông rất vểnh Bạch Tĩnh Thừa. Phòng tắm trong phòng ngủ hoàn toàn là thủy tinh trong suốt, Bạch Tĩnh Thừa ở bên trong tắm rửa, Đào Hàn Quang ôm ngực đầy hứng thú đứng ở bên ngoài nhìn. Lúc Đào Hàn Quang yêu cầu Bạch Tĩnh Thừa lấy bút ra, phải mở chân đối mặt với hắn móc ra, từng cái từng cái, hắn muốn nhìn kỹ dưới của Bạch Tĩnh Thừa hơn. Bạch Tĩnh Thừa ngồi ở trên gạch men sứ lạnh lẽo, hai chân mở ra thành chữ M, miệng nhỏ phía dưới ngậm một cây bút kí màu đen đang mấp máy, thịt ruột màu hồng bị bút ký kéo ra một chút đẩy ra bên ngoài, màu sắc tươi mới hấp dẫn, rút ra đến cuối cùng, lỗ nhỏ lại vô tình nuốt trở về, giống như muốn giữ lại. Bạch Tĩnh Thừa sắc mặt ửng hồng, rên rỉ từng tiếng từng tiếng, cậu bắt đầu có thói quen trước mặt Đào Hàn Quang làm những chuyện xấu hổ như vậy, ít nhất là không ghét bỏ như lúc trước, cậu bỗng sợ hãi, sợ bản thân sẽ ngày càng chết lặng, cuối cùng sa đọa, trở thành người giống như Đào Hàn Quang muốn. Mà Đào Hàn Quang muốn cậu hoàn toàn bị luân hãm, Bạch Tĩnh Thừa còn không phát giác ra rằng từ ngay lúc đầu Đào Hàn Quang dạy dỗ cậu, dạy cậu thói quen hắn cho cậu khoái cảm, phục tùng mệnh lệnh hắn, từ bỏ chính mình, từ bỏ tự do. Bạch Tĩnh Thừa tắm rửa xong, Đào Hàn Quang liền đi tắm rửa, hắn muốn cho cậu thời gian để cậu tự giác một chút, nên làm cái gì thì làm cái đó. Bạch Tĩnh Thừa biết cái gọi là tự giác nghĩa là gì, Đào Hàn Quang nói câu em …. Vang lên, Bạch Tĩnh Thừa quả thật ngoan ngoãn bò lên giường, ở tủ đầu giường tìm thấy một cái còng tay tình thú, cậu đem giơ hai tay quá đỉnh đầu, tự đem bản thân còng lại đầu giường, chỉ mặc một áo sơ mi trắng, ngoan ngoán tách chân ra chờ đợi Đào Hàn Quang. Tựa Việt Không kiềm được Tác giả Đông Ly Hạ Thể loại hiện đại, biến thái cường công, mỹ nhân thụ, cao H, cường thủ hào đoạt, SM. Khống chế dục rất mạnh si hán công X bị chơi phá hư mỹ nhân thụ. Biên tập Tử Đằng Pumbaa cũng là con này Tình trạng Hoàn 14c 14/05/2017 ——————————- Tóm tắt Nhân viên bị thằng sếp biến thái bệnh hoạn rape, phát hiện ra iu nhau => HE. Truyện nội dung ít, toàn H, có giả nữ, có SM, khụ khụ. Nhưng mà nội dung đúng motip tui khoái nên tui mần, từ ngữ cũng dễ chém. Không hiểu tiếng Hán nên đừng ai đọc raw = CHÚ Ý bạn nào muốn đọc OFF Word, Prc, Pdf, Ola nà, watppad nà, lequydon nà, thì sau khi HOÀN tui up lên hết cho. Tui thà tự làm chứ để mấy bạn làm xong xóa bà credit tui, tui điên lên tui chửi cả dòng cả họ thì đừng trách sao xui nha nha nha. Tui hiền lắm, kiu gì tui cũng làm cho hết á, đừng làm tui buồn. Tui thù dai lắm đó nha nha TUI XIN LỖI VÌ ĐÃ UP 1 BỘ TRUYỆN LỖI HƠI NHIỀU, VÌ TUI KHÔNG BETA =.= MỌI NGƯỜI CÓ THỂ TỰ BETA LẠI CÂU CHỮ CHO GỌN LẠI = ——————————– Link Reads 267,780Votes 5,836Parts 14Complete, First published Dec 01, 2016Table of contentsChương 1 Trong hẻm sâu p1Sun, Mar 24, 2019Chương 2 Trong hẻm sâu p2Sun, Mar 24, 2019Sun, Mar 24, 2019Sun, Mar 24, 2019Chương 5 Bàn công tác p1 Sun, Mar 24, 2019Chương 06 Tại bàn công tác phần 2Sun, Mar 24, 2019Chương 7 giam cầm dạy dỗ phần 1Sun, Mar 24, 2019Chương 8 giam cầm dạy dỗ phần 2Sun, Mar 24, 2019Sun, Mar 24, 2019Sun, Mar 24, 2019Chương 11 xe chấn Phần 1Sun, Mar 24, 2019Chương 12 xe chấn phần 2Sun, Mar 24, 2019Chương 13 Giả gái phần mộtSun, Mar 24, 2019Chương 14 Giả gái P2 kết thúc truyệnSun, Mar 24, 2019Kết thúc ngày 3/9/2015 Thể loại hiện đại, biến thái cường công, mỹ nhân thụ, cao H, cường thủ hào đoạt, SM. Khống chế dục rất mạnh si hán công X bị chơi phá hư mỹ nhân thụ. Biên tập Tử Đằng Pumbaa cũng là con này Tóm tắt nhân viên bị thằng sếp biến thái bệnh hoạn rape, phát hiện ra iu nhau => HE. Truyện nội dung ít, toàn H, có giả nữ, có SM, khụ khụ. Nhưng mà nội dung đúng motip tui khoái nên tui mần, từ ngữ cũng dễ chém. Không hiểu tiếng Hán nên đừng ai đọc raw = CHÚ Ý bạn nào muốn đọc OFF Word, Prc, Pdf, Ola nà, watppad nà, lequydon nà, thì sau khi HOÀN tui up lên hết cho.

tình nan tự cấm